Giỏ hàng

Khi AI bước vào chiến hào

Máy bay chiến đấu không người lái trong cuộc duyệt binh quân đội Trung Quốc tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh vào tháng 9. Ảnh: Kevin Frayer/Getty Images

Chạy đua vũ trang AI tăng tốc. Thế giới bước vào kỷ nguyên bất ổn hơn thời hạt nhân. Có những khoảnh khắc một màn phô diễn quân sự không chỉ nhằm phô trương sức mạnh, mà còn báo hiệu bước ngoặt lịch sử. Cuộc duyệt binh ở Bắc Kinh, nơi các mẫu drone tự hành bay cùng máy bay quân sự được trình diễn trước sự chứng kiến của Tập Cận Bình, Vladimir Putin và Kim Jong-un, là khoảnh khắc như vậy. Nó không chỉ phát đi tín hiệu về năng lực quân sự của Trung Quốc mà còn nhắc phần còn lại của thế giới rằng chiến tranh đang vượt qua ngưỡng mà tốc độ, quy mô và mức độ tự động hóa có thể vượt khỏi năng lực kiểm soát vốn thuộc về con người.
 
Washington lập tức hiểu thông điệp ấy. Giới chức quốc phòng Mỹ kết luận, chương trình drone chiến đấu không người lái của Mỹ đang bị Trung Quốc bỏ lại phía sau; đồng thời, Nga được cho là đi trước trong việc xây dựng các cơ sở sản xuất drone tiên tiến. Việc công ty quốc phòng Mỹ đẩy nhanh dây chuyền sản xuất drone tự hành chỉ là bề nổi của một thực tế lớn hơn: cuộc chạy đua vũ trang bằng trí tuệ nhân tạo không còn là viễn cảnh xa xôi. Nó đã hiện diện, và đang tăng tốc.
 
Đổi vũ khí, đổi cách đánh
 
Điều khiến làn sóng khác với các đợt hiện đại hóa quân sự trước đây là AI không chỉ làm vũ khí chính xác hơn, nó rút ngắn, thậm chí xóa bỏ khoảng cách giữa phát hiện mục tiêu, phân tích dữ liệu, đề xuất phương án tác chiến và ra quyết định khai hỏa. Lợi thế quân sự vì thế không đơn thuần nằm ở số lượng khí tài, mà ở tốc độ của vòng lặp. Trong chiến tranh hiện đại, nhanh hơn vài giây có thể đổi cục diện một trận đánh; nhanh hơn vài phút có thể định đoạt số phận của cả chiến dịch.
 
Các nước vì vậy không chỉ đầu tư vào drone hay máy bay không người lái hộ tống tiêm kích. Họ đổ tiền vào các hệ thống chỉ huy tác chiến vận hành bằng AI, có khả năng tổng hợp dữ liệu từ vệ tinh, tín hiệu điện tử, video chiến trường và hàng nghìn nguồn tình báo khác để đề xuất mục tiêu ưu tiên gần như tức thời. Chiến tranh bị nén lại thành bài toán xử lý dữ liệu ở quy mô chưa từng có và máy móc được trao vai trò lớn hơn bao giờ hết trong những quyết định vốn từng được xem là độc quyền của con người.
 
Ba cường quốc, một nỗi lo
 
Mỹ, Trung Quốc và Nga là ba cực nổi bật nhất trong cuộc đua này, nhưng động lực thúc đẩy họ lại tương tự nhau một cách đáng ngại: không ai muốn là kẻ đến chậm trong cuộc chuyển đổi quân sự có thể viết lại luật chơi. Nếu trong thời Chiến tranh Lạnh, nỗi sợ lớn nhất là bị đối thủ vượt qua về năng lực hạt nhân, thì trong kỷ nguyên AI, nỗi sợ ấy mang hình hài mới: bị đánh bại bởi hệ thống có thể quan sát nhanh hơn, tính toán nhanh hơn và khai hỏa nhanh hơn khả năng phản ứng của con người.
 
So sánh với buổi bình minh của thời đại hạt nhân không hoàn toàn khiên cưỡng. Song sự tương đồng ấy cũng có giới hạn. Vũ khí hạt nhân, dẫu khủng khiếp, vẫn có vai trò chiến lược: răn đe. AI thì khác, nó là công nghệ nền, len vào mọi lớp của bộ máy quân sự, từ trinh sát, hậu cần, chỉ huy đến tấn công. Bởi vậy, đây không chỉ là cuộc chạy đua sản xuất vũ khí mới. Đó là cuộc đua nhằm tái cấu trúc toàn bộ nghệ thuật tiến hành chiến tranh.
 
Ukraine: phòng thí nghiệm của chiến tranh tương lai
 
Nếu có nơi nào biến lý thuyết thành thực tiễn, đó là Ukraine. Cuộc chiến ở đây cho thấy công nghệ giá rẻ, thích ứng nhanh và được nuôi bằng dữ liệu chiến trường có thể làm xói mòn ưu thế của đối thủ lớn hơn nhiều lần. Drone dân dụng được vũ trang hóa, xuồng không người lái, hệ thống ngắm bắn ngày càng tự động, tất cả biến chiến trường Ukraine thành phòng thí nghiệm tàn khốc cho chiến tranh thuật toán. Nga học hỏi từ đó. Ukraine cũng thế. Và châu Âu đang theo dõi với tâm thế vừa cấp bách vừa bất an.
 
Chính điều ấy giúp lý giải vì sao nhiều nước châu Âu, giữa lúc nghi ngờ mức độ cam kết của Washington với NATO, lại đẩy mạnh tái vũ trang và hợp tác xây dựng hệ thống phòng không chống drone. Khi công nghệ lan rộng, năng lực quân sự không còn là đặc quyền của vài siêu cường theo cách trước đây. Các cường quốc tầm trung từ Israel, Ấn Độ, Iran cho đến Ba Lan đều có động cơ bước vào sân chơi này. Kết quả là cuộc cạnh tranh dai dẳng, phân tán và không có điểm kết thúc rõ ràng.
 
Đạo đức thua tốc độ
 
Lẽ ra, tranh luận về việc có nên trao quyền sinh sát cho máy móc phải là câu hỏi trung tâm. Nhưng trong thực tế, nó đang bị nuốt chửng bởi nỗi lo tụt hậu. Khi một quốc gia tin rằng đối thủ cho phép AI hành động nhanh hơn, nước đó sẽ chịu áp lực nới lỏng ràng buộc. Chuẩn mực, trong môi trường ấy, không biến mất vì được giải quyết; chúng biến mất vì không ai đủ kiên nhẫn giữ chúng lại.
 
Đó là điểm đáng ngại nhất của cuộc đua hiện nay. Răn đe chỉ hiệu quả khi các bên hiểu nhau, dự đoán được nhau và đủ thời gian để suy tính. Vũ khí tự động vận hành theo logic ngược lại: chúng nén thời gian, đẩy nhanh phản ứng và mở rộng nguy cơ leo thang ngoài ý muốn. Một hệ thống được thiết kế để phản công “tối ưu” trong vài giây có thể kích hoạt chuỗi sự kiện mà không một nhà lãnh đạo nào thực sự mong muốn. Điều từng là sai số chiến thuật có thể rất nhanh biến thành khủng hoảng chiến lược.
 
Ảo tưởng kiểm soát
 
Những người lạc quan cho rằng AI có thể ngăn ngừa chiến tranh, bởi khi mọi bên đều hiểu năng lực hủy diệt của nhau, không ai dám vượt lằn ranh đỏ. Đó là lập luận quen thuộc của thời cân bằng hạt nhân. Nhưng lập luận ấy dựa trên giả định lớn: con người vẫn giữ quyền kiểm soát cuối cùng và đủ thời gian sử dụng lý trí.
 
Chính giả định này đang trở nên mong manh. Hệ thống càng tự động, khoảng trống dành cho suy xét chính trị càng hẹp. Thuật toán không mệt, không ngủ, không do dự; nhưng chúng cũng không hiểu được sự mơ hồ chiến lược, tín hiệu ngoại giao hay giá trị của sự kiềm chế. Trong chiến tranh, tốc độ là lợi thế. Trong chính trị, tốc độ đôi khi lại là tai họa.
 
Thế giới cần luật chơi trước khi quá muộn
 
Hiện chưa tồn tại một khuôn khổ quốc tế đủ chặt để quản trị AI quân sự. Các cam kết hiện có còn hạn chế, lỏng lẻo và chưa chạm tới những năng lực đang phát triển nhanh nhất. Đó là khoảng trống nguy hiểm. Khi chính phủ, các tập đoàn công nghệ và giới đầu tư cùng đổ tiền vào lĩnh vực này, đổi mới sẽ tiếp tục tăng tốc theo động lực chiến lược lẫn thương mại. Không có luật chơi chung, điều duy nhất có thể chắc chắn là cuộc đua sẽ ngày càng gay gắt.
 
Bài học của thế kỷ 20, công nghệ quân sự không tự sinh ra trật tự; nó chỉ phơi bày sự mong manh của trật tự nếu không có thể chế đi kèm. AI không là ngoại lệ. Nếu các cường quốc không sớm xác lập những lằn ranh đỏ rõ ràng về quyền quyết định khai hỏa, về mức độ tự trị của vũ khí, về trách nhiệm khi hệ thống mắc sai lầm, cuộc chạy đua này sẽ không chỉ làm thay đổi cách chiến tranh diễn ra. Nó có thể hạ thấp ngưỡng thế giới sa vào chiến tranh.
 
shared via nytimes, 

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên