Giỏ hàng

Thế giới cần đài quan sát AI toàn cầu


Sau nhiều năm xem nhẹ AI, các chính phủ vội vã tìm cách quản lý công nghệ đã len vào truyền thông, giáo dục, y tế, tài chính, chiến tranh và đời sống hằng ngày. Tuy nhiên, nghịch lý lớn nhất của AI là trong lĩnh vực được xây trên dữ liệu, thế giới biết quá ít những gì đang thật sự diễn ra. Muốn quản trị AI nghiêm túc, nhân loại cần “đài quan sát AI toàn cầu” – nơi tập hợp dữ liệu, mô hình, sự cố và phân tích độc lập để giúp các quốc gia ra quyết định dựa trên hiểu biết chung thay vì chạy theo các tập đoàn hay nỗi sợ mơ hồ.
 
Cuộc đua quản trị bắt đầu muộn
 
Sau nhiều năm bỏ lỡ tốc độ phát triển của AI, giờ đây các chính phủ đang tìm cách bắt kịp. Tuy nhiên, cuộc tranh luận về quản trị AI hiện bị kéo bởi nhiều nhóm lợi ích khác nhau. Các tập đoàn công nghệ lớn muốn kiểm soát nghị trình, công khai kêu gọi quản lý, đồng thời tìm cách hạn chế những quy định có thể cản trở kế hoạch kinh doanh. Họ muốn các thỏa thuận tự nguyện giữa doanh nghiệp đủ để ngăn chặn lạm dụng nghiêm trọng nhất.
 
Nhóm thứ hai là các nhà công nghệ hàng đầu. Họ thường nói nhiều về rủi ro, nhưng lại có ít đề xuất thực tiễn. Dù công chúng Mỹ được cho là ủng hộ việc tạm dừng phát triển các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) với tỷ lệ khoảng năm trên một, câu hỏi quan trọng hơn là: làm sao thực thi lệnh dừng? Đến nay, giới công nghệ vẫn chưa thật sự đối diện với các bài toán quản trị cụ thể.
 
Nhóm thứ ba là chính phủ. Liên minh châu Âu (EU) đã tiến xa nhất với các luật phân loại AI theo mức độ rủi ro, yêu cầu LLM công bố bản chất, phân biệt deepfake với nội dung thật, chặn nội dung bất hợp pháp và xác định tài liệu có bản quyền được dùng để huấn luyện. Trung Quốc siết chặt các quy định về deepfake và trao vai trò lớn hơn cho Cục Quản lý Không gian mạng Trung Quốc. Trong khi đó, Anh vẫn hy vọng các cơ quan quản lý hiện hữu có thể tự xoay xở mà không cần luật hay định chế mới.
 
Vấn đề quá lớn cho các khung cũ
 
Hiện nay, nhiều cuộc tranh luận vẫn cố nhét AI vào các khuôn khổ quen thuộc: quyền dân sự, bản quyền, cạnh tranh, quyền riêng tư, chủ quyền dữ liệu, an ninh, tăng trưởng kinh tế hay tiêu chuẩn nghề nghiệp. Mỗi khung chỉ nắm một phần vấn đề. Không khung nào đủ rộng để quản lý công nghệ đa dụng đang ảnh hưởng đồng thời đến rất nhiều lĩnh vực.
 
AI không chỉ là ngành công nghiệp mà là hạ tầng mới của quyết định xã hội. Thuật toán được dùng trong truyền thông, phúc lợi, cảnh sát, y tế, giáo dục và tài chính. Những sai lệch, thiên kiến hoặc lạm dụng trong hệ thống này có thể ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi, cơ hội và an toàn của con người. Vì thế, các giải pháp một chiều là không đủ.
 
Hệ thống quản trị AI phải nhìn thấy nhiều trục rủi ro cùng lúc: tin giả trong truyền thông, thiên kiến trong chính trị, gián đoạn trong y tế, thảm họa trong chiến tranh, nghèo hóa kinh tế trong tài chính, độc quyền trong thương mại, lạm dụng trong giáo dục và mất niềm tin trong hoạt động cảnh sát. Mỗi lĩnh vực có thể cần một công cụ khác nhau: trách nhiệm pháp lý, minh bạch, truy xuất dữ liệu, tiêu chuẩn an toàn, lệnh cấm, sandbox thử nghiệm, cấp phép, luật mềm hay giáo dục công chúng.
 
Nghịch lý của lĩnh vực xây trên dữ liệu
 
Nghịch lý lớn nhất là AI được xây trên dữ liệu, nhưng thế giới lại thiếu dữ liệu đáng tin cậy về chính AI. Không có định chế nào đủ thẩm quyền để đánh giá có hệ thống các rủi ro và cơ hội, từ năng lực mới của mô hình, mức đầu tư, nơi triển khai, tác động lên việc làm, cho tới các sự cố gây hại.
 
Đây là lý do ý tưởng về Đài quan sát AI toàn cầu (GAIO) trở nên cấp thiết. GAIO được hình dung như định chế cung cấp dữ liệu, mô hình và diễn giải đáng tin cậy để hỗ trợ chính sách và ra quyết định. Năm 1988, Liên Hợp Quốc thành lập mô hình Ủy ban Liên chính phủ về Biến đổi Khí hậu (IPCC), nhằm cung cấp cơ sở khoa học cho chính sách khí hậu. Nhưng với AI, cơ quan tương tự sẽ phải vận hành nhanh hơn, linh hoạt hơn và lặp lại thường xuyên hơn.
 
Sáu việc đài quan sát AI cần làm
 
Trước hết, GAIO cần xây dựng cơ sở dữ liệu toàn cầu, chuẩn hóa về các sự cố AI, đặc biệt ở những điểm AI va chạm với đời sống thật. Ví dụ cấp bách là rủi ro sinh học, khi AI có thể bị dùng để tạo mầm bệnh nguy hiểm. Các vụ lạm dụng thuật toán trong phúc lợi xã hội, như ở Rotterdam, cũng cần được ghi nhận, phân loại và công khai.
 
Thứ hai, GAIO cần lập danh mục các hệ thống AI trọng yếu – những ứng dụng có tác động xã hội và kinh tế lớn nhất, ảnh hưởng đến nhiều người nhất, tạo ra nhiều giờ tương tác nhất hoặc liên quan đến các quyết định có hệ quả cao. Một số nước như Singapore đã có sổ đăng ký AI, Anh cũng cân nhắc mô hình tương tự, nhưng về lâu dài cách tiếp cận này cần được toàn cầu hóa.
 
Thứ ba, cơ quan này phải tập hợp dữ liệu cốt lõi về AI: đầu tư, địa lý, lĩnh vực ứng dụng, mục đích sử dụng và xu hướng phát triển. Thứ tư, GAIO cần lập các nhóm chuyên môn theo từng lĩnh vực như lao động, giáo dục, truyền thông và y tế, để đánh giá tác động tích cực lẫn tiêu cực của AI – từ giá trị kinh tế do sản phẩm AI tạo ra đến ảnh hưởng của mạng xã hội hỗ trợ bởi AI đối với sức khỏe tinh thần và phân cực chính trị.
 
Thứ năm, GAIO có thể đưa ra lựa chọn chính sách và mẫu luật để các chính phủ điều chỉnh theo bối cảnh riêng. Cuối cùng, cơ quan này nên công bố báo cáo thường niên về tình trạng AI, phân tích các xu hướng lớn, kịch bản sắp tới và những lựa chọn mà chính phủ cần cân nhắc.
 
Thời tự quản của Big Tech kết thúc
 
Muốn thành công, GAIO phải có tính chính danh. Một phần đến từ sự ủng hộ của chính phủ, một phần từ giới khoa học, nhưng quan trọng nhất là chất lượng phân tích và khả năng giữ trọng tâm vào dữ kiện thay vì áp đặt chính sách. Cơ quan này cũng cần liên kết với các tổ chức như Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU), Viện Kỹ sư Điện và Điện tử (IEEE), UNESCO và Hội đồng Khoa học Quốc tế.
 
Cộng đồng AI và doanh nghiệp thường nghi ngờ sự can thiệp của chính phủ, coi quản lý là lực cản. Nhưng thời đại tự quản đã kết thúc. Những công nghệ có thể ảnh hưởng đến tri thức, việc làm, an ninh, sinh học và khả năng phân biệt thật giả không thể chỉ dựa vào thiện chí của các công ty.
 
Các quốc gia quản lý AI khác nhau. Trung Quốc có thể ưu tiên ổn định chính trị; Mỹ có thể muốn tối đa hóa tự do đổi mới. Tuy nhiên, chính vì khác biệt ấy, thế giới càng cần nền tảng tri thức chung. Không quốc gia nào hưởng lợi từ AI mất kiểm soát, cũng như không quốc gia nào hưởng lợi từ mầm bệnh mất kiểm soát.
 
Quản trị AI không bắt đầu bằng lệnh cấm hay khẩu hiệu mà bằng hiểu biết chung. Khi AI có thể làm mờ ranh giới giữa thật và giả, làm biến dạng thị trường lao động, y tế, giáo dục và chính trị, điều tối thiểu nhân loại cần là một nơi đáng tin cậy để nhìn rõ điều gì đang xảy ra. GAIO không giải quyết mọi vấn đề. Tuy nhiên, nếu không có nó, các chính phủ sẽ tiếp tục điều hành công nghệ của tương lai bằng dữ liệu rời rạc, áp lực doanh nghiệp và nỗi sợ của hiện tại.
 
shared via noemamag,

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên