Giỏ hàng

Muốn hiểu AI, hãy nhìn như mắt chuồn chuồn


AI có thể là công cụ giải phóng con người, mối đe dọa hiện sinh, thảm họa môi trường, hoặc tất cả cùng lúc. Sự khác biệt đến từ thiên kiến cá nhân, và vì chính AI là hiện tượng có quá nhiều mặt để góc nhìn đơn lẻ có thể bao quát.
 
Nhà triết học Timothy Morton từng gọi những hiện tượng như vậy là “siêu đối tượng” vì quá rộng, quá phân tán qua thời gian, không gian và lĩnh vực để con người hiểu trọn vẹn từ một điểm quan sát. Biến đổi khí hậu là ví dụ điển hình. AI hiện là siêu đối tượng mới.
 
Vì vậy, để hiểu AI, cần tư duy như chuồn chuồn. Mắt chuồn chuồn gồm hàng chục nghìn thấu kính nhỏ, mỗi thấu kính nhìn từ một vị trí khác nhau. Từng góc nhìn đều mạnh nhưng không đầy đủ. Chỉ khi tích hợp lại, mắt kép mới thấy gần như mọi hướng cùng lúc.
 
AI tạo thịnh vượng hay làm mất việc?
 
Góc nhìn đầu tiên thuộc về những người xây dựng AI. Với họ, công nghệ này sẽ mở ra thời đại trí tuệ mới, tăng tốc khám phá khoa học, dân chủ hóa tri thức, nâng năng suất và tạo ra mức thịnh vượng chưa từng có. Lập luận này không phải không có cơ sở. AlphaFold của DeepMind đã giúp dự đoán cấu trúc protein, thành tựu từng mất nhiều thập niên nghiên cứu.
 
Ở nhiều nước đang phát triển, AI cũng được nhìn bằng con mắt lạc quan hơn phương Tây. Khi bác sĩ, luật sư, giáo viên hay phiên dịch viên còn khan hiếm, AI có thể đem chuyên môn đến những người trước đây không có khả năng tiếp cận. Nông dân ở nông thôn Ấn Độ có thể nhận hỗ trợ chẩn đoán, học sinh ở Lagos có thể có gia sư cá nhân. Với họ, lợi ích của AI rất cụ thể.
 
Nhưng từ phía người lao động bị thay thế, câu chuyện khác hẳn. Năm 2023, cuộc đình công Hollywood cho thấy AI không chỉ đe dọa công nhân nhà máy, mà còn nhắm vào nhà văn, diễn viên, nhà báo, luật sư, kế toán, lập trình viên và nhiều nghề tri thức. Goldman Sachs từng dự báo AI có thể giúp GDP toàn cầu tăng 7%, nhưng đồng thời khiến khoảng 300 triệu việc làm dễ bị tự động hóa. Cùng báo cáo, hai kết luận trái ngược, thịnh vượng ở cấp tổng thể, mất mát ở cấp cá nhân.
 
AI tập trung quyền lực vào tay ai?
 
Góc nhìn khác xem AI là cuộc cạnh tranh địa chính trị lớn nhất thế kỷ. Nếu siêu trí tuệ xuất hiện, quốc gia đi trước có thể giành lợi thế quân sự, kinh tế và tình báo khó đảo ngược. Vì vậy, Mỹ và Trung Quốc đang chạy đua quyết liệt, từ kiểm soát xuất khẩu chip đến đầu tư hạ tầng AI quy mô lớn.
 
Nhưng nhiều nước khác không muốn bị mắc kẹt giữa hai cực quyền lực này. Châu Âu nói về chủ quyền số. Ấn Độ muốn xây mô hình bản địa. Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất tìm cách trở thành trung tâm AI nằm giữa các khối cạnh tranh. Với họ, câu hỏi là làm sao để không trở thành “thuộc địa dữ liệu” của bất kỳ bên nào.
 
Ở chiều ngược lại, các nhà phê bình quyền lực lo rằng AI đang tạo ra mức tập trung chưa từng có trong tay vài công ty. Những doanh nghiệp kiểm soát mô hình, dữ liệu, năng lực tính toán và hạ tầng sẽ ngày càng chi phối kinh tế, quản trị và đời sống xã hội. Khi AI có thể viết dự luật cho nhóm vận động hành lang, tạo bình luận giả trong quy trình tham vấn công, hoặc mô phỏng sự tham gia của công dân ở quy mô lớn, hạ tầng dân chủ cũng bị bào mòn.
 
AI giải phóng thông tin hay phá hủy sự thật?
 
Với nhóm ủng hộ phá vỡ trật tự cũ, AI là công cụ làm suy yếu các định chế đã mất uy tín: truyền thông chính thống, chuyên gia, quan chức và bộ máy quản lý. Họ cho rằng AI có thể phá thế độc quyền tri thức, trao tiếng nói cho nhiều người hơn và buộc các thiết chế lỗi thời phải thay đổi.
 
Nhưng những người bảo vệ sự thật nhìn thấy mặt tối. AI có thể tạo văn bản, hình ảnh, video giả ở quy mô chưa từng có. Deepfake ngoài tạo ra bằng chứng giả, còn cho phép người ta phủ nhận bằng chứng thật bằng câu: “Đó là deepfake.” Khi công dân không còn biết điều gì là thật, họ có thể rơi vào trạng thái thờ ơ với thực tại.
 
Bầu cử Romania năm 2024 là cảnh báo rõ ràng. Tòa án Hiến pháp nước này đã hủy vòng đầu bầu cử tổng thống vì chiến dịch can thiệp số trên TikTok, gồm mạng lưới bot, khuếch đại thuật toán và nghi vấn can dự từ bên ngoài. Điều từng bị xem là rủi ro lý thuyết đã thành sự kiện chính trị thật.
 
Những mất mát khó đo bằng tiền
 
Ba góc nhìn còn lại chỉ ra những tổn thất không dễ quy đổi thành tăng trưởng. Các nhà phê bình môi trường nhắc rằng AI không hề “phi vật chất”. Nó cần trung tâm dữ liệu, điện, nước làm mát, chip, lithium, đất hiếm và lao động gắn nhãn dữ liệu. AI có thể giúp tối ưu năng lượng, nhưng tổng phát thải của các công ty công nghệ vẫn tăng khi nhu cầu tính toán bùng nổ.
 
Cộng đồng an toàn AI lo ngại về khả năng mất kiểm soát. Khi năng lực mô hình tăng nhanh hơn hiểu biết về cách kiểm soát chúng, rủi ro không chỉ là lỗi phần mềm, mà là vượt qua ngưỡng khiến con người không còn khả năng sửa sai.
 
Cuối cùng, các nhà nhân văn đặt câu hỏi, nếu AI giúp ta thắng mọi cuộc đua, ta mất gì? Khi trẻ em hình thành quan hệ cảm xúc với chatbot, khi học sinh dùng AI để viết thay, khi con người thuê ngoài cả suy nghĩ, năng lực tự phán đoán có thể suy yếu. Viết không chỉ là ghi lại ý nghĩ; viết là quá trình hình thành ý nghĩ. Nếu giao quá trình ấy cho máy, ta mất một phần hạ tầng nhận thức của chính mình.
 
Không góc nhìn nào đủ để hiểu AI. Công nghệ này có thể tạo của cải, phá việc làm, tập trung quyền lực, mở rộng tiếp cận tri thức, làm suy yếu sự thật, tăng áp lực môi trường và thay đổi cách con người suy nghĩ. Quản trị AI bằng thước đo duy nhất, như GDP hay năng suất, đồng nghĩa với việc quyết định trước mất mát nào được tính và mất mát nào bị bỏ qua.
 
Muốn không bị AI dẫn dắt, con người cần học cách nhìn nó như mắt chuồn chuồn, nhiều thấu kính, nhiều hướng, nhiều loại giá trị cùng lúc. Chỉ khi thấy cả lợi ích, chi phí, người thắng và người thua, xã hội mới có cơ hội quản trị công nghệ này thay vì bị quản trị.
 
shared via noemamag,
 

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên