Giỏ hàng

Thuốc tiểu đường mở ra hy vọng cho tim và thận


SGLT2 inhibitors, hay flozin, ban đầu được phát triển để điều trị tiểu đường type 2 bằng cách giúp cơ thể thải đường qua nước tiểu. Tuy nhiên, điều bất ngờ là nhóm thuốc còn giảm nguy cơ suy tim, làm chậm tiến triển bệnh thận mạn, có thể đem lại lợi ích cho nhiều bệnh khác. Càng nghiên cứu, giới y học càng nhận ra flozin là một trong những “con dao đa năng” hiếm hoi của dược phẩm hiện đại.
 
Loại thuốc bắt đầu từ thận
 
Phần lớn thuốc được phê duyệt có cùng mục đích. Số ít may mắn hơn khi chứng minh được tác dụng với nhiều bệnh khác nhau. Nhóm thuốc ức chế SGLT2 thuộc trường hợp hiếm.
 
SGLT2 là protein nằm trong thận, có nhiệm vụ thu hồi glucose từ nước tiểu và đưa trở lại máu, giúp cơ thể không “lãng phí” năng lượng. Có thể hình dung SGLT2 như chiếc bơm: dùng chênh lệch nồng độ natri giữa nước tiểu và máu để kéo đường quay lại hệ tuần hoàn.
 
Với người khỏe mạnh, cơ chế này có ích. Tuy nhiên, với người tiểu đường type 2, khi đường huyết quá cao, việc thận tiếp tục giữ lại glucose lại làm vấn đề nặng thêm. Flozin giải quyết bằng cách chặn SGLT2, khiến nhiều đường hơn bị thải ra ngoài qua nước tiểu.
 
Về mặt trực giác, đây là ý tưởng đơn giản: nếu máu có quá nhiều đường, hãy để cơ thể tống bớt đường ra ngoài.
 
Từ vỏ rễ cây táo đến thuốc hiện đại
 
Năm 1835, câu chuyện bắt đầu khi các nhà hóa học Pháp phân lập được phlorizin từ vỏ rễ cây táo. Ban đầu, họ hy vọng nó có thể hạ sốt, song không thành công.
 
Khoảng 50 năm sau, bác sĩ Đức Josef von Mering phát hiện phlorizin khiến động vật thải rất nhiều đường qua nước tiểu. Lúc này, phát hiện không lập tức được xem là hướng điều trị tiểu đường. Bởi đường trong nước tiểu vốn là triệu chứng của tiểu đường; phlorizin cũng gây các biểu hiện như sụt cân và khát nước.
 
Năm 1987, các nhà nghiên cứu tại Đại học Yale dùng phlorizin làm rõ vai trò của đường huyết cao trong tiểu đường type 2. Trên mô hình chuột, thuốc này phục hồi độ nhạy insulin, gần như đảo ngược bệnh; khi ngừng thuốc, tình trạng kháng insulin quay lại. Điều này cho thấy đường huyết cao không chỉ là hậu quả của kháng insulin, mà còn góp phần làm kháng insulin tệ hơn.
 
Từ đây, ý tưởng dùng thuốc chặn SGLT2 để điều trị tiểu đường bắt đầu trở nên nghiêm túc.
 
Vì sao thuốc thế hệ đầu chưa dùng được?
 
Vấn đề lớn của Phlorizin không chỉ chặn SGLT2 ở thận, mà còn chặn cả SGLT1, protein quan trọng giúp hấp thụ glucose ở ruột non. Hậu quả là người dùng dễ gặp tác dụng phụ tiêu hóa như tiêu chảy. Thuốc cũng hấp thụ kém qua đường uống, khiến việc sử dụng trong y học trở nên khó khăn.
 
Năm 2000, các nhà nghiên cứu Nhật Bản tạo ra các flozin tổng hợp có thể hấp thụ tốt hơn khi uống. Sau này, họ phát triển các phân tử chọn lọc hơn, như canagliflozin và dapagliflozin, chặn SGLT2 mạnh hơn nhiều so với SGLT1.
 
Bằng chứng gián tiếp quan trọng cũng xuất hiện: các nhà khoa học phát hiện tình trạng di truyền gọi là familial renal glycosuria, trong đó người bệnh có nhiều glucose trong nước tiểu vì gene SGLT2 hoạt động kém, nhưng vẫn có chức năng thận, đường huyết và tuổi thọ bình thường. Điều này gợi ý rằng việc chặn SGLT2 lâu dài có thể tương đối an toàn.
 
Thành công đầu tiên: kiểm soát tiểu đường
 
Cuối thập niên 2000, các công ty dược lớn bắt đầu thử nghiệm flozin trên bệnh nhân tiểu đường. Kết quả không gây ngạc nhiên nhưng rất rõ ràng: khi SGLT2 bị chặn, đường huyết giảm.
 
Các thuốc như canagliflozin và dapagliflozin được phê duyệt trước hết vì tác dụng kiểm soát các chỉ dấu của tiểu đường, đặc biệt là tình trạng tăng đường huyết. Đây là điều hợp lý, vì tăng đường huyết là dấu hiệu trung tâm của tiểu đường type 2 và là nguyên nhân gây tổn thương nhiều cơ quan. Tuy nhiên, bước ngoặt lớn nhất của flozin không nằm ở đường huyết.
 
Bất ngờ từ trái tim
 
Sau khi được phê duyệt cho tiểu đường, flozin phải trải qua các thử nghiệm bổ sung để chứng minh không làm tăng nguy cơ nhồi máu cơ tim, đột quỵ hoặc tử vong tim mạch. Đây là yêu cầu của FDA sau khi một thuốc tiểu đường khác, rosiglitazone, từng bị phát hiện làm tăng nguy cơ nhồi máu cơ tim.
 
Ban đầu, các thử nghiệm nhằm kiểm tra an toàn. Tuy nhiên, kết quả lại cho thấy lợi ích.
 
Thử nghiệm với empagliflozin, thuốc giúp giảm 14% biến cố tim mạch lớn, giảm 35% số ca nhập viện vì suy tim và giảm 38% tử vong do tim mạch. Đây đều là kết quả có ý nghĩa thống kê. Từ năm 2020 – 2023, các flozin khác cho thấy lợi ích tương tự, khiến FDA cấp thêm chỉ định điều trị suy tim cho một số thuốc trong nhóm này. Điều bí ẩn là: vì sao loại thuốc tác động chủ yếu ở thận lại bảo vệ được tim?
 
Cơ chế vẫn chưa hoàn toàn rõ
 
Flozin làm giảm huyết áp, song mức giảm quá nhỏ để giải thích toàn bộ lợi ích tim mạch. Chúng cũng làm giảm đường huyết, nhưng lợi ích với tim không thể chỉ đến từ chuyện kiểm soát glucose.
 
Một vài giả thuyết được đưa ra. Thuốc làm tăng bài niệu và thải natri, giúp giảm gánh nặng dịch trong cơ thể; cải thiện cách tim sử dụng năng lượng, khiến cơ tim dùng lipid hiệu quả hơn; đồng thời giảm áp lực trong thận, gián tiếp giúp tim bớt quá tải.
 
Dù cơ chế chưa ngã ngũ, dữ liệu lâm sàng đủ mạnh để biến flozin từ thuốc tiểu đường thành thuốc tim mạch quan trọng.
 
Bệnh thận mạn: chiến trường lớn tiếp theo
 
Bệnh thận mạn là một trong những gánh nặng y tế lớn nhất thế giới; khoảng 1/10 dân số toàn cầu mắc bệnh. Mỗi năm, khoảng 1 triệu người tử vong vì bệnh thận mạn. Khi bệnh tiến triển đến giai đoạn cuối, bệnh nhân phải chạy thận định kỳ – tốn kém, mệt mỏi, đau đớn – hoặc ghép thận, trong khi nguồn thận hiến luôn thiếu nghiêm trọng.
 
Nhiều thập niên, điều trị bệnh thận mạn tiến triển khá chậm. Các thuốc như ACE inhibitors và ARBs giúp ích, đặc biệt ở bệnh nhân có rò rỉ protein trong nước tiểu, song không đủ cho tất cả.
 
Ban đầu, có lo ngại flozin có thể hại thận vì một số chỉ dấu lọc thận thay đổi nhẹ trong giai đoạn đầu. Tuy nhiên, theo thời gian, các thử nghiệm cho thấy điều ngược lại: flozin làm chậm tiến triển bệnh thận.
 
Với empagliflozin, nguy cơ mắc mới hoặc nặng hơn của bệnh thận giảm 39% so với giả dược. Thử nghiệm lớn với canagliflozin trên hơn 10.000 bệnh nhân tiểu đường type 2 cho thấy nguy cơ xấu đi của chức năng thận giảm 40%.
 
Đặc biệt, năm 2020, thử nghiệm với dapagliflozin trên bệnh nhân bệnh thận mạn có hoặc không có tiểu đường cho thấy nguy cơ tiến tới bệnh thận giai đoạn cuối giảm 36%. Năm sau, FDA phê duyệt dapagliflozin để điều trị bệnh thận mạn ở cả bệnh nhân có và không có tiểu đường.
 
Nhiều hướng hứa hẹn
 
Ban đầu, những nghiên cứu còn gợi ý flozin có thể có lợi với gan nhiễm mỡ không do rượu, sa sút trí tuệ, bệnh hô hấp, ngưng thở khi ngủ, hen suyễn, COPD, viêm phổi, giãn tĩnh mạch và gout. Các kết quả vẫn cần thử nghiệm nghiêm ngặt hơn, nhưng đủ để làm giới nghiên cứu chú ý.
 
Hướng khác táo bạo hơn là chống lão hóa. Tại chương trình thử nghiệm của Viện Lão hóa Quốc gia Mỹ trên chuột, canagliflozin kéo dài tuổi thọ trung vị của chuột đực bình thường thêm 14% trong một nghiên cứu, và 4,6% trong nghiên cứu lặp lại trên dòng chuột đực khác. Với lĩnh vực vốn đầy những chất từng được quảng bá quá mức như resveratrol, curcumin hay dầu cá nhưng không cho kết quả rõ, phát hiện này đáng chú ý.
 
Chưa ai biết flozin có làm chậm lão hóa ở người khỏe mạnh hay không. Tuy nhiên, khả năng thuốc tiểu đường lại tác động đến nhiều bệnh tuổi già khiến câu hỏi trở nên rất hấp dẫn.
 
Không phải thuốc thần kỳ
 
Dù nhiều hứa hẹn, flozin không phải thuốc không rủi ro vì làm nước tiểu có nhiều đường hơn, nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và nhiễm nấm sinh dục tăng lên. Tỷ lệ nhiễm trùng sinh dục có thể lên tới 14,5%, dù phần lớn nhẹ đến trung bình.
 
Tác dụng phụ hiếm nhưng nghiêm trọng là nhiễm toan ceton do tiểu đường với đường huyết bình thường. Đây là tình trạng máu trở nên quá axit vì cơ thể tạo quá nhiều thể ceton, song đường huyết không tăng cao như các ca nhiễm toan ceton điển hình. Điều này khiến bác sĩ khó nhận ra sớm.
 
Hiếm hơn nữa là hoại thư Fournier, nhiễm trùng nặng vùng sinh dục gây tử vong. Số ca rất ít so với hàng triệu người dùng thuốc, nhưng đủ để cần cảnh giác.
 
Vì vậy, flozin không phải thuốc dành cho mọi người và chắc chắn không nên tự dùng như biện pháp “phòng bệnh” hay “chống lão hóa”. Hiện nay, lợi ích lớn nhất vẫn nằm ở các nhóm bệnh nhân có chỉ định rõ: tiểu đường type 2, suy tim và bệnh thận mạn.
 
“Dao đa năng” của y học hiện đại?
 
Điều làm flozin đặc biệt là chúng bắt đầu từ cơ chế rất cụ thể ở thận, nhưng tác động lại lan sang nhiều hệ cơ quan; giúp kiểm soát đường huyết, giảm nhập viện vì suy tim, làm chậm suy thận và có thể mở ra hướng nghiên cứu mới cho các bệnh mạn tính khác.
 
Nếu triển khai rộng rãi đúng đối tượng, flozin có thể giúp hàng trăm nghìn người tránh nhập viện vì suy tim, và hàng chục nghìn người tránh tiến tới chạy thận hoặc ghép thận mỗi năm chỉ riêng tại Mỹ.
 
Với y học, đôi khi những bước tiến lớn không đến từ thuốc hoàn toàn mới cho bệnh hiếm, mà từ việc phát hiện thuốc quen thuộc có thể thay đổi số phận của nhiều bệnh phổ biến. Flozin là trường hợp như vậy: bắt đầu bằng việc để cơ thể thải bớt đường qua nước tiểu, rồi bất ngờ mở ra cánh cửa mới cho điều trị tim, thận và có thể cả các bệnh của tuổi già.
 
shared via wip,
 

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên