Giỏ hàng

Dân chủ cần va chạm để vận hành trong thời đại AI


Trước cuộc bầu cử Hạ viện Nhật Bản đầu năm nay, đảng mới Team Mirai, nghĩa là “tương lai”, đã dùng chatbot AI để trò chuyện với cử tri, giải thích chính sách, trả lời câu hỏi và ghi nhận đề xuất. Công cụ này xử lý hơn 38.000 câu hỏi và hơn 6.000 gợi ý, giúp đảng phát hiện có nhóm cử tri chưa được đại diện đầy đủ.
 
Nhiều người Nhật lo giá cả tăng và muốn hỗ trợ ngay, nhưng bộ phận đáng kể lại nghi ngờ giải pháp cắt thuế tiêu dùng vì sợ ảnh hưởng tới các chương trình xã hội. Trong bối cảnh nợ công Nhật Bản vượt 200% GDP, cao nhất nhóm G7, nỗi lo này không vô lý. Team Mirai chọn đại diện cho nhóm cử tri này và giành 11 ghế với hơn 3 triệu phiếu, gần 7% tổng số phiếu.
 
Câu chuyện này cho thấy AI có thể giúp chính trị lắng nghe tốt hơn. Nhưng cũng đặt ra câu hỏi lớn, AI đang mở rộng dân chủ, hay âm thầm quyết định trước điều gì được phép nghe, điều gì bị bỏ qua?
 
Lắng nghe không đồng nghĩa với dân chủ
 
Nhiều nhà cải cách tin rằng dân chủ gặp khủng hoảng vì các thiết chế không nghe đủ tiếng nói của công dân. Nếu chính trị nghe rõ hơn điều người dân nghĩ và cần, bất đồng sẽ dễ xử lý hơn. Nhưng “lắng nghe” không bao giờ hoàn toàn trung lập. Luôn có ai đó quyết định tiếng nói nào được tính, ý kiến nào quan trọng, vấn đề nào đáng ưu tiên và thế nào là đồng thuận.
 
Trong hai thập niên qua, nhiều mô hình đã cố cải thiện việc này. Ireland dùng hội đồng công dân gồm 99 người để tháo gỡ bế tắc về phá thai. Pháp tổ chức Đại tranh luận quốc gia sau khủng hoảng Áo vàng với hàng triệu ý kiến trực tuyến và hàng chục nghìn cuộc họp, sổ kiến nghị. Đài Loan dùng nền tảng Polis trong tiến trình vTaiwan để tập hợp và phân nhóm quan điểm ở quy mô lớn.
 
Các mô hình này giúp chính trị nghe được nhiều hơn, nhưng không tự động khiến dân chủ tốt hơn. Nhiều ý kiến hơn không có nghĩa là tranh luận sâu hơn. Thuật toán có thể làm nổi bật phát biểu được nhiều nhóm chấp nhận, nhưng cũng có thể đẩy những bất đồng dai dẳng ra ngoài trung tâm chú ý.
 
Khi AI biến đồng thuận thành mục tiêu
 
AI hiện hứa hẹn tiến xa hơn bằng cách thu thập ý kiến, tổng hợp và làm dịu bất đồng. Năm 2024, nhóm nghiên cứu của Google DeepMind thử nghiệm “Habermas Machine” với hơn 5.700 người tham gia thảo luận các vấn đề gây chia rẽ như Brexit, nhập cư và biến đổi khí hậu. Người tham gia thường thích các tuyên bố do AI tổng hợp hơn văn bản do con người viết, và các nhóm có xu hướng tiến gần nhau hơn.
 
Nhưng vấn đề nằm ở chính thước đo thành công. Hệ thống được thiết kế để đưa con người tới đồng thuận, như thể mục tiêu của dân chủ là tìm ra tuyên bố chung được mọi người chấp nhận. Trong khi đó, dân chủ không tồn tại để xóa bỏ mọi bất đồng.
 
Triết gia Isaiah Berlin từng cho rằng nhiều giá trị con người không thể hòa giải hoàn toàn. Tự do có thể xung đột với bình đẳng, công lý có thể xung đột với khoan dung, an ninh có thể xung đột với tự do. Chính trị vì thế không tạo ra hòa hợp cuối cùng, mà duy trì cân bằng mong manh giữa các giá trị luôn va chạm.
 
Ưu điểm của dân chủ là thể chế hóa việc thua cuộc. Thiểu số vẫn có quyền phản đối, kiện tụng, vận động và trở lại tranh luận vào ngày mai. Quyền đối lập, bảo vệ thiểu số, kiểm soát tư pháp và nghị viện là những cơ chế để bất đồng không bị đóng lại vĩnh viễn.
 
Thuật toán không thể thay thế chính trị
 
Hệ thống AI luôn phải tối ưu cho mục tiêu nhất định, có thể là đồng thuận, mức hài lòng hay tương tác. Khi tối ưu, AI buộc phải ưu tiên một số giá trị hơn các giá trị khác. Khác với thiết chế dân chủ, bên thua trong thuật toán không có tư cách chính trị. Những lựa chọn giá trị được viết vào mã, bởi những người không do cử tri bầu ra, thường không thể bị chất vấn bằng thủ tục dân chủ.
 
Vì vậy, rủi ro của các hệ thống như Habermas Machine không chỉ nằm ở đầu ra đúng hay sai. Vấn đề là chúng có thể giải quyết trước câu hỏi mà dân chủ cần để ngỏ, liệu đồng thuận có phải mục tiêu cuối cùng không. Nếu AI được thiết kế để làm mượt bất đồng, điều này có thể xóa đi chính những cạnh sắc nơi công việc chính trị bắt đầu.
 
Chatbot của Team Mirai tương đối dân chủ vì không cố tạo ra đồng thuận cuối cùng. Công cụ chỉ giải thích chính sách và ghi nhận phản hồi. Sau đó, đảng vẫn phải chọn mối quan tâm nào để đại diện, đánh đổi nào để bảo vệ, cử tri có thể đáp lại bằng lá phiếu.
 
AI có thể giúp lập bản đồ bất đồng, chỉ ra các đường rạn nứt và đánh đổi xã hội để chính trị gia, tòa án, nghị viện và công dân xử lý. Nhưng AI không nên tự quyết định bất đồng nào cần làm dịu, bất đồng nào bị xem là cực đoan, hay khi nào xã hội đã “đồng thuận đủ”.
 
Dân chủ cần sự va chạm, chậm chạp và đôi khi khó chịu để vận hành. Nhiệm vụ hiện nay là giữ công nghệ ở đúng vị trí, công cụ hỗ trợ con người tranh luận, không phải cỗ máy thay con người quyết định điều gì đáng được tranh luận.
 
shared via noemamag,
 

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên