Giỏ hàng

Waymo phải chinh phục niềm tin trước khi chiếm thị phần robotaxi

Tekedra Mawakana, CEO Waymo cho biết bà hiểu rằng trách nhiệm chứng minh công nghệ an toàn thuộc về công ty. Ảnh: Ian C. Bates 
Một chiếc xe tự lái rời sân bay San Francisco, nhập làn lên xa lộ 101 và mở nhạc jazz nhẹ như muốn xoa dịu sự thật: ghế lái trống. Trên đường tới Mountain View, điều hành khách cần không chỉ là dây an toàn. Họ cần một thứ khó hơn nhiều: niềm tin.
 
Waymo – công ty xe tự lái thuộc Alphabet – đã có mặt ở 10 thành phố Mỹ, hợp tác với các nền tảng gọi xe và đặt mục tiêu phục vụ khoảng một triệu chuyến/tuần vào cuối năm. Công ty vừa huy động vốn lớn với định giá đáng nể, chuẩn bị tiến ra New York, London, Tokyo. Nhưng tham vọng thương mại của robotaxi vấp ngay rào cản cổ điển của công nghệ “đi trên đường phố”: xã hội không cho phép thử sai bằng máu.
 
Bài toán của Waymo: “đủ an toàn” không tồn tại, chỉ có “an toàn hơn ai”
 
Tekedra Mawakana, đồng CEO Waymo, nói điều mà các lãnh đạo công nghệ thường né: tai nạn bằng 0 là ảo tưởng. Xe tự lái có thể ngày càng an toàn hơn con người, nhưng “không thể bằng 0”. Đó không phải lời thú tội; đó là cách đặt khung tranh luận đúng: vấn đề không phải “có rủi ro hay không”, mà là rủi ro của ai lớn hơn và ai chịu trách nhiệm khi rủi ro xảy ra.
 
Nhưng chính câu hỏi đó cũng là điểm yếu của Waymo. Con người gây tai nạn rất nhiều, nhưng xã hội đã “bình thường hóa” điều ấy. Còn robotaxi gây ít tai nạn hơn cũng chưa đủ; nó phải giải thích được, chứng minh được, và chịu soi kỹ hơn.
 
Mawakana nói: “Chúng tôi có một chuẩn cao hơn.” Thực chất là: Waymo đang phải vượt qua một chuẩn đạo đức mà người lái xe bình thường không bao giờ bị đòi hỏi.
 
Một lỗi nhỏ, cái giá không hề nhỏ
 
Waymo đang chịu điều tra liên bang vì vi phạm giao thông. Công ty phải thu hồi phần mềm tự nguyện sau sự cố xe robotaxi vượt qua xe buýt trường học đang dừng. Và còn những sự cố “đánh vào cảm xúc” – thứ thường định hình dư luận mạnh hơn số liệu: xe cứu thương bị cản ở Austin, con mèo bị cán ở San Francisco, trẻ em bị va chạm ở Santa Monica.
 
Khi nói về vụ trẻ em, Mawakana phản biện theo hướng kỹ thuật: xe chạy 17 mph và giảm còn 6 mph khi phát hiện trẻ. Bà gọi đó là “năng lực siêu nhân”. Lập luận này hợp lý theo logic hệ thống phanh. Nhưng dưới góc nhìn công chúng, câu hỏi thường không phải “đã giảm tốc bao nhiêu”, mà là “tại sao vẫn có va chạm?”. Và đúng hay sai ở đây không còn là kỹ thuật; nó là “cảm giác an toàn”.
 
Trong cuộc chiến niềm tin, một vụ việc liên quan tới trẻ em có sức nặng hơn hàng nghìn chuyến đi bình thường.
 
Dữ liệu và trực giác: Waymo cần chuẩn quốc gia, nhưng nước Mỹ lại thích “mỗi nơi một luật”
 
Waymo không phải robotaxi duy nhất. Tesla của Elon Musk và Zoox của Amazon theo đuổi những hướng công nghệ khác nhau. Khi nhiều loại “tài xế máy” cùng chia sẻ đường, rủi ro lớn nhất không chỉ là lỗi của một hãng, mà là “mất niềm tin vào cả hạng mục sản phẩm”.
 
Mawakana vì vậy kêu gọi một “chuẩn an toàn quốc gia”: cùng một thước đo, cùng một quy trình chứng minh. Đó là lời kêu gọi rất “hợp lý”, nhưng lại gặp thực tế kiểu Mỹ: giao thông và cấp phép thường do bang và thành phố định đoạt. Nơi thì mở cửa, nơi thì đóng. Nơi thì chấp nhận thử nghiệm, nơi thì “chưa rõ lộ trình”.
 
Khi không có chuẩn chung, mỗi vụ tai nạn lại biến thành một phiên tòa dư luận, và mỗi thành phố trở thành một phòng thí nghiệm chính trị.
 
Luật và luật bất thành văn: robot học cách lái như người… để khỏi làm kẹt đường
 
Điểm thú vị là robotaxi không thể chỉ “tuân thủ luật chữ”. Ở các đô thị dày đặc, con người thường phải lách những “vùng xám” để giao thông trôi: vượt tránh xe giao hàng đỗ kép, lách qua vạch vàng khi cần, nhích lên để khỏi chặn làn.
 
Waymo thừa nhận họ đã phải dạy xe học “tập quán địa phương”. Thời đầu ở Chandler, Arizona, xe đứng sau một xe UPS đỗ kép rất lâu. Giờ nó biết vượt qua vạch đôi để đi tiếp – kỹ thuật hiểu rằng nếu không làm vậy, nó tạo ra một kiểu nguy hiểm khác: gây tắc, kích bức xúc, kéo theo hành vi rủi ro của xe phía sau.
 
Nghịch lý là: để hòa nhập giao thông thật, xe tự lái phải học cách “lái như người”, nhưng vẫn phải giữ chuẩn “an toàn hơn người”.
 
New York: bài kiểm tra cuối cùng của robotaxi
 
Nếu Phoenix là sân tập, San Francisco là bài thi, thì New York là… kỳ thi tuyển sinh. Mật độ người đi bộ, xe đạp, jaywalking, xe đỗ kép, tuyết, công trường – đủ mọi thứ khiến mô hình “đường phố sạch” sụp đổ.
 
Mawakana nói khó khăn không chỉ là kỹ thuật mà còn là pháp lý: lộ trình cấp phép ở New York chưa rõ, và bang từng tạm dừng việc triển khai robotaxi năm nay. Waymo muốn thuyết phục rằng “sẽ kỳ lạ nếu robotaxi có mặt ở nhiều siêu đô thị toàn cầu mà New York bị bỏ lại”. Đó là đòn đánh vào danh dự của thành phố. Nhưng New York không thiếu danh dự. Họ thiếu kiên nhẫn với công nghệ gây phiền.
 
Nỗi lo mất việc: Waymo nói “không thay thế”, nhưng thị trường lao động không tin bằng lời
 
Robotaxi luôn đụng câu hỏi chính trị: tài xế Uber/Lyft sẽ sống thế nào? Mawakana phản biện rằng Waymo chưa “xóa” việc làm ở các thị trường họ hoạt động: vẫn cần kỹ thuật viên, vận hành đội xe, thay lốp, sạc điện (Waymo dùng xe điện), xây hạ tầng sạc.
 
Lập luận tiếp theo thông minh hơn: Waymo nhắm chuyến “hiệu quả, quay vòng cao”, còn tài xế truyền thống thích chuyến dài; hai loại nhu cầu có thể song song. Và về dài hạn, Waymo có thể cấp phép công nghệ cho hãng xe – thậm chí một tài xế có thể “sở hữu” chiếc Waymo và tự quyết cách khai thác.
 
Đó là viễn cảnh hợp lý. Nhưng với người lao động, viễn cảnh không trả tiền thuê nhà tháng tới. Cuộc tranh luận việc làm sẽ không kết thúc bằng lý thuyết “hệ sinh thái”, mà bằng số liệu thu nhập trên đường phố.
 
Công việc chính của CEO là khủng hoảng niềm tin
 
Ở Waymo, Dmitri Dolgov lo công nghệ. Mawakana lo phần khó hơn: thuyết phục công chúng và nhà lập pháp rằng tai nạn của Waymo hiếm hơn tai nạn do con người gây ra.
 
Bà nói phải “kỷ luật thông tin”: không vội phát ngôn khi chưa hiểu hết sự cố. Nhưng truyền thông hiện đại không thưởng cho sự kỷ luật; nó thưởng cho tốc độ. Vì vậy, Waymo bị kẹt giữa hai áp lực: cần thời gian để điều tra và bị ép phải giải thích ngay.
 
Ở kỷ nguyên AI, người ta không chỉ đánh giá sản phẩm bằng hiệu năng, mà bằng cách nó chịu trách nhiệm khi sai.
 
Xe tự lái sẽ không thắng bằng công nghệ, mà bằng “giấy phép xã hội”
 
Waymo có tiền, dữ liệu và tham vọng. Nhưng thứ quyết định robotaxi có trở thành hạ tầng hay chỉ là trò thử nghiệm đắt đỏ nằm ở một thứ vô hình: giấy phép xã hội – sự đồng thuận rằng rủi ro của “tài xế máy” là chấp nhận được, vì nó thấp hơn rủi ro của “tài xế người”.
 
Để đạt được giấy phép đó, Waymo phải làm ba việc cùng lúc:
  • Minh bạch về sự cố và cách sửa
  • Chuẩn hóa cách chứng minh an toàn
  • Giải quyết phản ứng cảm xúc vì một vụ va chạm với trẻ em có thể phá hủy niềm tin nhanh hơn hàng triệu chuyến đi hoàn hảo có thể xây dựng
Cuối cùng, câu hỏi “xe tự lái có an toàn không?” không được trả lời trong phòng thí nghiệm. Nó được trả lời trên đường và trong đầu của những hành khách đang nghe nhạc jazz, cố tin rằng chiếc ghế lái trống không đồng nghĩa với sự liều lĩnh.
 
shared via nytimes,

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên