Giỏ hàng

Vì sao The View trở thành tâm điểm cuộc chiến tự do ngôn luận Mỹ?

MC chương trình The View của đài ABC, từ trái sang phải: Whoopi Goldberg, Sara Haines, Joy Behar, Ana Navarro, Sunny Hostin và Alyssa Farah Griffin. Ảnh: Lou Rocco/ABC 
 
Chính quyền Trump mở rộng sức ép lên các tổ chức truyền thông bị xem là đối thủ chính trị. Lần này, tâm điểm là The View, chương trình trò chuyện ban ngày tồn tại gần ba thập niên trên ABC. Cuộc điều tra của FCC không chỉ xoay quanh quy định “thời lượng ngang bằng” cho ứng viên chính trị, thâm chí có thể trở thành phép thử lớn về giới hạn can thiệp của chính phủ vào nội dung truyền hình trước thềm bầu cử giữa kỳ 2026.
 
Chương trình cũ giữa cuộc chiến mới
 
Chiến dịch của Tổng thống Donald Trump nhằm trừng phạt tiếng nói truyền thông bị xem là đối thủ nhắm tới nhiều tờ báo, đài truyền hình và người dẫn chương trình. Danh sách trải rộng từ The Wall Street Journal, The New York Times, BBC, NBC News, CBS News đến các gương mặt truyền hình đêm khuya như Jimmy Kimmel và Stephen Colbert.
 
Giờ đây, sức ép hướng sang mục tiêu mới nhưng không xa lạ: The View, chương trình trò chuyện ban ngày lâu năm của ABC.
 
FCC, Ủy ban Truyền thông Liên bang Mỹ, điều tra chương trình trong nhiều tháng để xem liệu The View có vi phạm quy định cũ yêu cầu các đài phát sóng dành thời lượng ngang bằng cho các ứng viên chính trị đối thủ. Tranh chấp có thể còn ảnh hưởng tới quá trình FCC xem xét liệu ABC có được tiếp tục sở hữu một số đài truyền hình địa phương quan trọng tại Mỹ. Theo các nguồn tin gần đây, ABC phản bác mạnh mẽ, cho rằng hành động của FCC có thể làm “nguội lạnh” quyền tự do ngôn luận được Tu chính án thứ nhất bảo vệ trước bầu cử 2026.
 
Với ABC, đây không chỉ là câu hỏi kỹ thuật về quy định phát sóng mà còn là cuộc đấu về việc chính phủ có thể dùng quyền quản lý truyền thông nhằm gây sức ép lên chương trình có quan điểm chính trị bất lợi cho chính quyền.
 
Vì sao The View vẫn có sức nặng?
 
Năm 1997, nhà báo Barbara Walters khai sinh The View . Ý tưởng ban đầu nhằm tạo ra bàn tròn trò chuyện của phụ nữ thuộc nhiều thế hệ, xuất thân và quan điểm khác nhau. Walters từng mô tả chương trình như cuộc “uống cà phê tán chuyện” nhưng có nhiều caffeine hơn.
 
Gần 30 năm sau, định dạng này vẫn còn sức sống. Dù truyền hình truyền thống bị cạnh tranh bởi podcast, mạng xã hội và nền tảng phát trực tuyến, The View vẫn thu hút khoảng 2,7 triệu khán giả mỗi ngày, gần tương đương mức khán giả của chương trình trong thập niên qua.
 
Sức ảnh hưởng của chương trình không chỉ nằm ở số người xem, mà ở thành phần khán giả. Theo dữ liệu Nielsen, các thị trường có tỷ suất xem cao nhất của The View gồm Philadelphia và khu vực Flint-Saginaw-Bay City ở Michigan – đều thuộc các bang chiến địa. Chương trình cũng có lượng người xem mạnh ở Pittsburgh, Atlanta, Milwaukee, Chicago, New York, West Palm Beach, Kansas City và Hartford.
 
Đây là nhóm khán giả có ảnh hưởng chính trị lớn; khoảng 70% người xem là phụ nữ, gần 90% trên 50 tuổi và 2/3 từ 65 tuổi trở lên. Trong bầu cử Mỹ, phụ nữ – đặc biệt là phụ nữ lớn tuổi tại các bang dao động – là nhóm cử tri cả hai đảng đều muốn giành ảnh hưởng.
 
Vì vậy, dù phe bảo thủ thường chế giễu The View là chương trình thiên tả, họ vẫn không thể xem nhẹ. Lãnh đạo của Media Research Center, tổ chức bảo thủ thường chỉ trích chương trình, thừa nhận sẽ rất dễ nói “ai xem thứ đó?”, nhưng câu trả lời là: rất nhiều người.
 
Từ sân khấu quảng bá đến chiến trường thù địch
 
Quan hệ giữa ông Trump và The View từng rất khác. Trước khi bước sâu vào chính trị, ông là khách mời quen thuộc của chương trình, từng xuất hiện cùng Ivanka Trump, Melania Trump và dùng The View như sân khấu quảng bá bản thân, doanh nghiệp và gia đình.
 
Tổng cộng, ông Trump xuất hiện trên chương trình 18 lần. Tuy nhiên, từ cuộc đối đầu với Rosie O’Donnell năm 2006, quan hệ bắt đầu rạn nứt khi bà gọi ông là “kẻ bán thuốc rởm”, còn ông đáp trả bằng những lời công kích cá nhân nặng nề.
 
Bước ngoặt thật sự đến sau khi ông Trump tham gia chính trường. Năm 2015, ông xung đột với Whoopi Goldberg quanh phát ngôn mô tả người Mexico là “kẻ hiếp dâm”. Từ đó, ông không nhận lời mời quay lại The View.
 
Suốt thập niên qua, người dẫn chương trình ngày càng chỉ trích ông Trump mạnh hơn. Hai gương mặt Cộng hòa trên bàn tròn hiện nay – Alyssa Farah Griffin, từng là phát ngôn viên nhiệm kỳ đầu của ông Trump, và chiến lược gia Ana Navarro – cũng thường xuyên phê phán ông. Những người dẫn thiên về Dân chủ như Joy Behar, Whoopi Goldberg hay Sunny Hostin còn gay gắt hơn.
 
Chính sự kết hợp giữa lượng khán giả lớn, giọng điệu chống Trump rõ rệt và vị trí truyền hình đại chúng khiến The View trở thành mục tiêu chính trị.
 
Cuộc điều tra của FCC xoay quanh điều gì?
 
Trọng tâm pháp lý là quy định “equal time” – yêu cầu các đài phát sóng trao cơ hội xuất hiện tương đương cho các ứng viên chính trị đủ điều kiện cùng tranh cử một chức vụ. Tuy nhiên, luật này có ngoại lệ cho các chương trình tin tức hoặc phỏng vấn tin tức chính đáng.
 
Theo ABC, từ năm 2002, The View được FCC công nhận thuộc diện miễn trừ; hơn hai thập niên qua, tư cách đó không bị thách thức. Tuy nhiên, FCC dưới chính quyền Trump đang xem xét lại liệu chương trình có còn là chương trình phỏng vấn tin tức “thiện chí”. Vài báo cáo cho biết cuộc điều tra liên quan đến việc chương trình có khách mời là ứng viên Thượng viện Dân chủ James Talarico, từ đó làm dấy lên câu hỏi rằng ABC có phải dành thời lượng tương tự cho các đối thủ hay không.
 
ABC phản bác, khách mời được chọn dựa trên giá trị tin tức, mức độ quan tâm của khán giả và khả năng tạo tin. Mạng này cho biết, hai mùa gần đây, chương trình mời nhiều đồng minh của ông Trump, gồm Phó tổng thống JD Vance, Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr., thượng nghị sĩ Lindsey Graham, Elon Musk và Ngoại trưởng Marco Rubio, song họ đều từ chối.
 
Vậy nên, theo ABC, việc chỉ nhìn vào những người xuất hiện trên sóng mà bỏ qua danh sách khách mời được mời là phiến diện.
 
Tự do ngôn luận hay thực thi quy định?
 
Phe bảo thủ lập luận The View không nên được hưởng quy chế của chương trình tin tức nếu chương trình thường xuyên công kích tổng thống và Đảng Cộng hòa, đồng thời chủ yếu mời khách thiên về Dân chủ. Tại báo cáo, Media Research Center cho rằng The View bước vào năm bầu cử giữa kỳ với 27 khách mời thiên tả, so với một khách mời Cộng hòa. Tuy nhiên, thống kê bao gồm cả các nhân vật nổi tiếng, không chỉ chính trị gia.
 
ABC nhìn câu chuyện theo hướng ngược lại; theo hồ sơ gửi FCC, luật sư của mạng nói quan chức chính phủ có quyền bày tỏ quan điểm riêng về The View, nhưng không thể dùng quyền lực cưỡng chế của nhà nước để trừng phạt những quan điểm họ không đồng ý. ABC cũng cảnh báo, trước bầu cử 2026, nếu FCC thay đổi cách áp dụng quy định, các chương trình trò chuyện, giải trí chính trị và phỏng vấn trên truyền hình có thể ngại mời ứng viên.
 
Đây chính là điểm khiến vụ việc vượt xa The View. Trường hợp chính quyền đặt lại tiêu chuẩn với chương trình lâu năm vì không thích quan điểm chính trị, giới truyền thông lo ngại điều này sẽ mở đường cho kiểu quản lý nội dung bằng giấy phép phát sóng.
 
Vì sao vụ việc trở thành tâm điểm trước bầu cử 2026?
 
The View không phải mạng xã hội, podcast hay chương trình tin tức giờ vàng; đây là chương trình truyền hình ban ngày kiểu cũ. Chính điều đó làm vụ việc đáng chú ý hơn.
 
Tại kỷ nguyên truyền thông phân mảnh, rất ít chương trình có thể tiếp cận đều đặn hàng triệu cử tri trung niên và cao tuổi mỗi ngày. The View làm được điều này khi tập trung vào nhóm phụ nữ – cử tri then chốt trong nhiều cuộc bầu cử gần đây.
 
Với he Dân chủ, chương trình là điểm dừng quan trọng trong lịch vận động của các ứng viên lớn. Với phe Cộng hòa, đây là biểu tượng của truyền thông tự do cấp tiến có ảnh hưởng tới cử tri dao động. Vì thế, cuộc đấu quanh The View không chỉ là tranh chấp pháp lý về thời lượng phát sóng mà là cuộc đấu về quyền kiểm soát diễn đàn chính trị trước kỳ bầu cử giữa kỳ.
 
Phép thử lớn cho truyền hình Mỹ
 
The View từng được tạo ra một bàn trò chuyện của phụ nữ trên truyền hình ban ngày. Gần ba thập niên sau, chương trình trở thành tâm điểm của cuộc chiến pháp lý có thể chạm tới Tòa án Tối cao.
 
Điều đó cho thấy truyền hình truyền thống chưa hề mất hết quyền lực chính trị; chương trình có vẻ cũ kỹ về định dạng vẫn có thể khiến chính quyền đương nhiệm khó chịu, các đảng tính toán và cơ quan quản lý liên bang phải vào cuộc.
 
Tuy nhiên, câu hỏi lớn hơn là liệu sự khó chịu chính trị có đủ để biện minh cho sức ép quản lý. Nếu “The View” thiên lệch, khán giả có thể phản ứng, đối thủ có thể chỉ trích, chính trị gia có thể từ chối xuất hiện hoặc lên tiếng phản bác; đây là cách nền dân chủ tranh luận.
 
Điều nguy hiểm hơn là khi nhà nước dùng quyền cấp phép và thực thi quy định, buộc các diễn đàn truyền thông tự kiểm duyệt. Lúc này, vấn đề không còn là The View có công bằng với ông Trump hay không mà là liệu các chương trình truyền hình Mỹ còn quyền đặt câu hỏi, chọn khách mời và thể hiện quan điểm mà không phải nhìn về phía cơ quan quản lý hay không.
 
shared via nytimes,
 

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên