Giỏ hàng

Một mảnh SoHo còn thở

Toshihisa (bên phải) và Junko Yoda trong căn gác xép của họ. Thay vì những bức tường, hai vợ chồng Yoda chia không gian rộng lớn thành mê cung kỳ lạ gồm hàng trăm "phòng" được xếp chồng lên nhau bằng hàng trăm chiếc hộp và tranh vẽ.

New York thích kể chuyện tái sinh, biến nhà kho thành “điểm đến”, biến quá khứ lộn xộn thành ảnh sạch để bán. Nhưng thành phố này cũng tàn nhẫn, khi câu chuyện đủ hay, nó tăng giá cho đến khi nhân vật chính rời sân khấu. Phố 42 từng có rạp hát nhếch nhác, rồi biến mất trong ánh đèn Broadway. SoHo từng là xưởng, là studio, là nơi người ta sống bằng ý tưởng hơn là hợp đồng. Hôm nay SoHo là bảng hiệu, kính, và cửa hàng.
 
Giữa quán tính ấy, một căn loft của một gia đình vẫn còn. Không phải “di sản” có biển đồng. Chỉ là một phòng trần cao, cửa sổ rộng, nơi sáng tạo còn diễn ra, ít nhất là lúc này. Giống như vết nứt trên bức tường quy hoạch: nhỏ, mong manh, nhưng đủ để nhắc thành phố từng khác.
 
Không gian không chịu tối ưu
 
Ông Shiner, sử gia nghệ thuật, nói về loft bằng giọng của người đã thấy quá nhiều thứ bị thay thế. Ông tổ chức ở đó những bữa tiệc tối, nấu đồ Nhật đúng kiểu, mời bạn bè đến ăn, nói chuyện, tranh luận. Ông thích bước vào căn phòng ấy và biết vẫn còn một mảnh SoHo cũ. Sự tồn tại ấy là lời thú nhận: cái còn lại không phải khu phố, mà là mảnh ký ức còn sót lại.
 
Điểm đáng nói nằm ở bữa tối. Trong nền kinh tế đô thị, bữa tối ở nhà hàng là giao dịch; bữa tối ở loft là quan hệ. Nó không được thiết kế để lên ảnh, nó được thiết kế để kéo dài. Thứ xa xỉ nhất không phải cá ngừ hay sake, mà là thời gian và không gian để không phải trình diễn.
 
Thành phố giàu lên nhờ tối ưu hóa. Sáng tạo thường sinh ra từ lãng phí. Lãng phí thời gian, lãng phí chỗ, lãng phí lần thử. Loft cho phép thử sai. Nó chứa bản phác thảo, vật liệu chưa dùng, ý tưởng chưa thành hình. Thị trường ghét thứ “chưa thành”. Thị trường thích thứ đã đóng gói.
 
Chi tiết “đúng kiểu” mà ông nhấn mạnh không phải chuyện ẩm thực sành điệu. Nó là tuyên bố về tiêu chuẩn. Trong khu phố nơi mọi thứ dễ trượt thành đạo cụ, sự chăm chút thủ công trở thành phản kháng. Nấu ăn cần chuẩn bị, nhẫn nại, đòi hỏi người khác ngồi xuống và lắng nghe. Nó kéo con người ra khỏi tốc độ của giao dịch và tạo ra thứ mà chỉ SoHo có: sự thân mật. Khi cộng đồng còn có nơi để tổ chức những khoảnh khắc như thế, đồng nghĩa nó còn khả năng tự tái tạo...
 
Không gian ấy nhắc nghệ thuật từ đời sống: từ bếp, bàn, câu chuyện vặt, rồi đi lên thành tranh, sách và phong trào.
 
Từ xưởng đến tủ kính
 
SoHo từng là thí nghiệm với khu công nghiệp suy tàn được nghệ sĩ chiếm dụng, biến thành nơi làm việc và sinh sống. Thành phố hưởng lợi, danh tiếng lan ra, khách đến đông. Quy luật xuất hiện. Giá tăng. Chủ nhà thấy cơ hội. Nhà đầu tư đánh hơi lợi nhuận. Người đến sau muốn mua “tinh thần” mà người đến trước tạo ra, nhưng không muốn trả giá bằng bất tiện. Dần dần, xưởng vẽ bị thay bằng boutique, phòng tập bị thay bằng showroom, quán bình dân thay bằng quầy espresso.
 
Đây không phải thiên tai. Đây là lựa chọn. Thuế, quy hoạch, ưu tiên hạ tầng, và cách thành phố định nghĩa “giá trị” quyết định ai ở lại. Khi “giá trị” đo bằng doanh thu ngắn hạn, hoạt động không sinh lời lập tức bị ép ra rìa. Nghệ thuật thường nằm trong nhóm đó, cho đến khi thành cớ để tăng giá bất động sản.
 
Bài học từ phố 42
 
Nhắc đến phố 42 không phải để hoài niệm. Đây là cảnh báo về “tẩy xoá mềm”. Thành phố hiếm khi thẳng thắn: chúng tôi muốn xóa một tầng văn hóa. Thành phố chỉ cần làm cho tầng ấy không thể sống bằng kinh tế. Khi tiền thuê vượt ngưỡng, rạp nhỏ đóng cửa, phí tăng, sân khấu thử nghiệm biến mất, người ta nhìn lại và gọi đó là “tiến bộ”.
 
SoHo đang đi tương tự. Không ai ra lệnh cấm sáng tạo. Thị trường làm việc thay cho lệnh cấm. Nó đẩy người sáng tạo ra xa, rồi bán cho du khách câu chuyện “nghệ thuật” được đóng khung. Kết quả là khu phố giống các khu cao cấp khác: tiện nghi, an toàn, dự đoán được, và nhạt. New York sống nhờ khác biệt. Khi khác biệt bị thay bằng đồng phục, thành phố không sụp ngay. Điều này chỉ mất dần lý do để người ta chịu giá đắt và nhịp sống khắc nghiệt.
 
Vì sao một căn loft lại đáng kể?
 
Căn loft kia không cứu SoHo. Nhưng nó cho thấy điều thành phố đang mất: “Không gian trung gian”. Đó là nơi không hoàn toàn riêng tư như phòng ngủ, cũng không hoàn toàn công cộng như quán bar. Đây là nơi bạn mời người khác đến mà không phải mua vé, tạo ra vốn xã hội: mạng lưới bạn bè, đồng nghiệp, cuộc trò chuyện tình cờ, ý tưởng chồng lên nhau. Bảng cân đối không ghi vốn xã hội, nhưng đô thị muốn bền phải dựa vào nó.
 
Khi không gian trung gian biến mất, đời sống văn hóa không chết ngay mà chuyển sang dạng sản phẩm. Thay vì bữa tối ở loft, bạn mua “trải nghiệm” theo set menu. Thay vì buổi diễn thử, bạn mua vé show có nhà tài trợ. Thay vì tranh luận tự phát, bạn nghe tọa đàm được điều phối. Tất cả vẫn diễn ra, nhưng thiếu rủi ro, thiếu bất ngờ và thiếu cảm giác “đây là của chúng tôi”. Thành phố thành sân khấu, cư dân thành khán giả.
 
Ông Shiner nói ông “không thích gì hơn” việc bước vào loft và biết một phần SoHo cũ còn tồn tại. Câu ấy có hai lớp: vui vì tìm được nhịp xưa, và lo vì phải thêm “ít nhất là lúc này”. Ở New York, mọi thứ đều có hạn thuê.
 
Bảo tồn bằng cách cho phép sống
 
Nhiều người nghĩ bảo tồn là giữ mặt tiền. Nhưng bảo tồn văn hóa là giữ công năng xã hội. Loft sáng tạo không thể thành bảo tàng. Nó được vận hành khi có người nấu ăn, có người làm việc, có tiếng cười, và cả tiếng cãi. Thành phố muốn giữ những thứ đó phải can thiệp vì thị trường không thưởng cho chúng.
 
Có thể thuê dài hạn cho nghệ sĩ và tổ chức cộng đồng, ưu đãi thuế cho chủ nhà giữ giá, quy hoạch buộc dự án lớn dành diện tích cho không gian làm việc rẻ và quỹ hỗ trợ vận hành cho địa điểm phi lợi nhuận. Tất cả đều nhàm chán, và vì nhàm chán nên hay bị bỏ qua. Nhưng không có chúng, câu chuyện “SoHo nghệ thuật” chỉ còn trên postcard.
 
Nếu SoHo chỉ còn là nơi mua sắm và chụp ảnh, New York sẽ không nghèo về tài chính mà nghèo về thứ khiến nó đáng giá: khả năng dung chứa điều chưa hoàn chỉnh. Khi ta phải mừng vì một mảnh SoHo còn thở, nghĩa là phần còn lại đã bị cắt quá nhiều. Khi mảnh ký ức ấy biến mất, thành phố sẽ vẫn sáng đèn, nhưng ánh sáng sẽ chiếu lên khoảng trống.
 
shared via nytimes,

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên