Bard College bất ngờ trở thành “đại địa chủ” cách trường 32 km
31/03/26
Thương vụ tặng bất động sản gây chấn động ở Hudson
Mùa hè năm ngoái, cư dân thành phố Hudson, bang New York, sửng sốt khi biết Galvan Initiatives Foundation, tổ chức phi lợi nhuận vốn là chủ sở hữu bất động sản tư nhân lớn nhất tại đây, bất ngờ chuyển giao phần lớn danh mục tài sản khổng lồ của mình.
Điều khiến nhiều người càng bất ngờ hơn là bên nhận số tài sản này lại là Bard College, trường đại học khai phóng có cơ sở chính ở Annandale-on-Hudson, cách Hudson khoảng 32 km. Chỉ sau một quyết định, Bard từ chỗ không sở hữu bất kỳ bất động sản nào tại thành phố khoảng 5.600 dân này đã trở thành thế lực địa ốc đáng kể.
Theo thông tin được công bố, hơn 80 bất động sản gồm cửa hàng mặt phố, căn hộ, nhà ở, cùng nhiều không gian phục vụ công cộng, với tổng giá trị ước tính khoảng 82 triệu USD, đã được chuyển giao cho Bard College. Đây không chỉ là thương vụ lớn về quy mô tài sản, mà còn là bước ngoặt có thể ảnh hưởng lâu dài đến diện mạo của Hudson – thành phố vốn đã nhiều năm chật vật với giá nhà leo thang và tranh cãi dai dẳng về đô thị hóa, tức quá trình tái thiết đô thị kéo theo việc người thu nhập thấp bị đẩy ra ngoài.
Sau thông báo, chính quyền thành phố liên tục nhận các cuộc gọi từ người thuê nhà trong hệ thống bất động sản của Galvan. Họ muốn biết tương lai sẽ ra sao, có bị buộc phải chuyển đi hay không, liệu căn hộ hiện tại có bị chuyển thành nhà ở cho sinh viên.
Kamal Johnson, người khi đó còn là Thị trưởng Hudson, cho biết chính quyền chỉ có thể trả lời rằng mọi thứ vẫn đang được thu thập thông tin, và ở thời điểm ấy chưa ai thực sự biết điều gì sẽ tới.
Thành phố đã thay đổi mạnh trong nhiều thập niên
Việc Bard bước vào Hudson như một chủ sở hữu lớn lập tức khuấy động những lo âu vốn đã âm ỉ từ lâu.
Hudson trong nhiều thập niên qua đã thay đổi sâu sắc, từ một thị trấn ven sông xuống cấp với đông cư dân lao động thành nơi ngày càng giống “Brooklyn thu nhỏ ở phía Bắc”. Nhiều người mới chuyển đến đã mua và trùng tu những căn nhà kiểu Victoria cũ kỹ. Warren, con phố chính của thành phố, dần phủ kín các nhà hàng cao cấp, phòng tranh, cửa hàng đồ nội thất và trang trí nhà.
Tuy nhiên, quá trình đô thị hóa tăng tốc mạnh trong đại dịch Covid-19. Làn sóng cư dân mới đổ về đã đẩy chi phí nhà ở tăng cao, khiến nhiều người thu nhập thấp không còn đủ khả năng tiếp tục sống tại Hudson. Tanya Jackson, lãnh đạo Hudson/Catskill Housing Coalition, cho biết số người vô gia cư tăng lên trong khi cộng đồng người da đen tại thành phố thu hẹp đáng kể. Theo bà, những nhà hàng và cửa hàng từng phục vụ cộng đồng người Mỹ gốc Phi dần biến mất.
Dữ liệu cho thấy, năm 2013, dân số da đen của Hudson từng chiếm khoảng 25%, giảm xuống còn 13% năm 2024.
Chính trong bối cảnh đó, Galvan dần trở thành biểu tượng cho tất cả những gì khiến một bộ phận cư dân bất an. Qua nhiều năm, tổ chức này đã mua hàng chục bất động sản tại Hudson, từ các căn nhà đơn lẻ lịch sử đến những công trình được yêu mến như tòa nhà Armory. Theo Carole Osterink, cựu thành viên hội đồng thành phố và là người điều hành blog địa phương “The Gossips of Rivertown”, mỗi khi có bất động sản lên sàn, Galvan thường là bên xuất hiện đầu tiên.
Nhiều chủ nhà thậm chí chủ động tìm đến Galvan khi muốn bán nhanh, nhất là với những căn nhà xuống cấp hoặc cần cải tạo lớn.
Galvan vừa bị nghi ngại, vừa được ghi nhận
Không khí quanh Galvan trong nhiều năm luôn nhuốm màu bí ẩn. Tổ chức này được lập bởi Henry van Ameringen, người thừa kế gia sản lớn trong ngành nước hoa, cùng chồng là T. Eric Galloway. Tên Galvan là sự ghép lại từ họ của hai người. Cả hai giữ lối sống kín tiếng, ngay cả khi danh mục tài sản của họ mở rộng nhanh chóng.
Năm 2012, họ chính thức thành lập quỹ Galvan và chuyển phần lớn bất động sản vào đó. Nhưng hệ thống pháp lý đằng sau quỹ này gồm nhiều thực thể chồng chéo, khiến không ít người khó hình dung cách tổ chức vận hành.
Giới phê bình cáo buộc Galvan để trống một số bất động sản trong thời gian dài, làm trầm trọng thêm tình trạng thiếu nhà ở của thành phố. Claire Cousin, thành viên hội đồng thành phố, cho biết không hiếm trường hợp người dân thấy một căn nhà bỏ hoang nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, rồi phát hiện chủ sở hữu là Galvan.
Phía Galvan bác bỏ điều đó. Người phát ngôn Dan Kent cho rằng việc phục hồi các công trình lịch sử xuống cấp nặng luôn cần thời gian, chưa kể còn phải trải qua các thủ tục phê duyệt phức tạp của địa phương.
Dù vấp phải nhiều chỉ trích, Galvan cũng được công nhận là đã làm một số việc có ích. Tổ chức này cho thư viện công và nhiều tổ chức phi lợi nhuận thuê tòa Armory với giá tượng trưng, đồng thời hỗ trợ các hoạt động cộng đồng như Winter Walk – lễ hội cuối năm trên phố Warren. Trong số tài sản mà Galvan mua lại còn có cả danh mục căn hộ trợ cấp cho người thu nhập thấp và một nhà nghỉ cũ được chuyển đổi thành nơi ở cho người vô gia cư.
Ngay cả Claire Cousin, người nhiều lần lên tiếng về Galvan, cũng thừa nhận rằng trong một số trường hợp, đây là một trong số ít chủ nhà còn cung cấp các căn hộ có giá phải chăng.
Quan hệ căng thẳng với chính quyền và cộng đồng
Dù vậy, mối quan hệ giữa Galvan với chính quyền Hudson không phải lúc nào cũng êm thấm. Năm 2021, trong tranh cãi quanh đề xuất miễn giảm thuế, luật sư của Galvan từng cáo buộc thành phố nhắm vào Galloway vì ông là người Mỹ gốc Phi.
Người phát ngôn của Galvan cho rằng tổ chức này đã đối mặt với phản đối từ những ngày đầu hoạt động ở Hudson. Năm 2012, Galvan từng phải bỏ kế hoạch xây nơi trú ẩn cho người vô gia cư sau làn sóng phản đối mạnh từ cộng đồng. Tuy nhiên, theo ông, xung đột với cư dân là một phần bình thường của quá trình phát triển bất động sản, nhất là ở New York.
Khi được hỏi vì sao Galvan quyết định rời khỏi Hudson, đại diện tổ chức phủ nhận chuyện áp lực cộng đồng là nguyên nhân. Theo họ, Galvan đơn giản muốn chuyển sang những thách thức mới, Bard là đơn vị phù hợp để tiếp quản vì trường có kinh nghiệm quản lý các dự án vốn lớn, như Trung tâm Nghệ thuật Biểu diễn Fisher Center.
Galvan cũng từng hợp tác với Bard trong chương trình đại học sớm cho thanh thiếu niên ở Hudson, và tin rằng trường có cùng cam kết với mình về nghệ thuật và nhà ở giá phải chăng.
Khoản quyên tặng từ Galvan cũng góp phần đáng kể vào chiến dịch tăng quỹ hiến tặng 1 tỷ USD của Bard, vốn còn nhận được cam kết đối ứng 500 triệu USD từ Open Society Foundations của nhà tài phiệt George Soros.
Bard trấn an nhưng vẫn chưa nói rõ sẽ làm gì
Về phần Bard, ban lãnh đạo trường thừa nhận món quà này không hề đơn giản. Taun Toay, CFO Bard, cho biết trường đang tiếp nhận một số lượng lớn bất động sản cần cải tạo, cùng với nhiều tài sản thương mại và nhà ở đang có người thuê. Để duy trì hoạt động, Bard đã giữ lại phần lớn nhân sự từng làm việc cho Galvan.
Trường cũng bắt đầu “tour lắng nghe”, nhằm xoa dịu lo lắng của cư dân Hudson. Trường cho biết không có kế hoạch biến các căn hộ hiện tại thành nhà ở sinh viên, phần lớn hợp đồng thuê sẽ được gia hạn, và trường cũng không định bán tháo lượng lớn tài sản trong ngắn hạn.
Tuy nhiên, những lời trấn an ấy vẫn chưa đủ để xóa bỏ nghi ngại. Hudson/Catskill Housing Coalition đã kêu gọi người dân và các lãnh đạo địa phương gây sức ép, buộc Bard phải công khai hơn về kế hoạch sử dụng toàn bộ danh mục tài sản này. Tổ chức này nhắc đến những tiền lệ như việc mở rộng khuôn viên của Columbia ở Upper Manhattan hay Harvard ở Allston, Massachusetts – những dự án mà theo họ đã góp phần đẩy nhanh quá trình đô thị hóa và làm cư dân lâu năm bị bật khỏi khu vực sinh sống.
Ngay cả thị trưởng đương nhiệm Joseph Ferris cũng tỏ ra thận trọng. Ông nhấn mạnh Bard có trách nhiệm ủy thác với các nhà tài trợ, trách nhiệm đó có thể không trùng với lợi ích của Hudson.
Theo ông, Hudson đang trải qua cùng lúc một cuộc khủng hoảng nhà ở và cuộc khủng hoảng khả năng chi trả. Với quy mô của danh mục bất động sản mà Bard vừa tiếp nhận, đây có thể là bước ngoặt lớn với cộng đồng. Nhưng điều người dân muốn biết là trong toàn bộ quá trình này, lợi ích của Hudson sẽ được đặt ở đâu.
Hiện tại, Bard vẫn nói rằng mọi quyết định sẽ được cân nhắc thận trọng để tránh gây xáo trộn thị trường. Nhưng trong thành phố vốn đã quá nhạy cảm với từng thay đổi trong cấu trúc sở hữu nhà đất, việc một trường đại học bất ngờ trở thành “địa chủ” lớn không thể chỉ được xem như câu chuyện tài sản thuần túy. Đây là câu hỏi về quyền lực, về phát triển đô thị và về việc ai mới thực sự có tiếng nói trong tương lai của Hudson.
shared via nytimes,



