“Ngôi nhà nhiều màu sắc nhất ở Queens” và bí mật đen tối phía sau
23/09/25
![]() |
| Phòng khách có ghế sofa màu sắc tươi sáng, đèn chùm cầu vồng và tường nhấn màu hồng. Ảnh: Nahid Mollah |
Ẩn sau lớp sơn rực rỡ cùng những chiếc đèn chùm lòe loẹt, căn biệt thự được mệnh danh là “ngôi nhà nhiều màu sắc nhất ở Queens” thực chất che giấu một chuỗi bê bối tài chính và lừa đảo, khiến cả cộng đồng người nhập cư Bangladesh ở New York rúng động. Đây không chỉ là một vụ án hình sự đơn thuần, mà còn là câu chuyện cảnh báo về niềm tin, sự gắn kết văn hóa, và những lỗ hổng dễ bị lợi dụng trong các cộng đồng di dân khăng khít.
Ngôi nhà Candy Land giữa Astoria
Trên đại lộ 36 của khu Astoria, Queens, nổi bật một tòa nhà ba tầng chẳng giống bất kỳ ngôi nhà nào trong vùng. Mặt tiền vàng nhạt, cửa sổ viền đỏ chói, cổng trước nạm lá kim loại màu vàng đồng uốn lượn xen lẫn hoa văn đỏ tươi, khiến nhiều người so sánh với một phiên bản rococo của McDonald’s.
Bước vào trong, khung cảnh càng gây choáng ngợp: một cây hồng giả màu hồng phấn đứng sừng sững giữa phòng, đèn chùm rực rỡ như những viên Skittles, và bộ sofa da đa sắc đặt ngay bên cạnh bếp mở. Không gian gợi liên tưởng đến một công viên trò chơi hơn là một căn hộ gia đình.
Ngôi nhà lập tức trở thành tâm điểm bàn tán, nhất là khi nó được niêm yết bán với giá 3 triệu USD hồi tháng 7. Chủ nhân ngôi nhà là cặp vợ chồng Jasmin và Rashidun Bokhari, vốn đã nổi danh trong cộng đồng người Bangladesh tại Queens nhờ bộ sưu tập xe sang, túi xách hàng hiệu và một danh mục bất động sản dày đặc. Họ khoe khoang rằng đã mua căn nhà này từ năm 1998, sau đó đại tu toàn diện vào năm 2017 để biến nó thành “tác phẩm nghệ thuật” của riêng mình.
Thế nhưng, đằng sau vẻ bề ngoài rực rỡ ấy là một mạng lưới lừa đảo kéo dài nhiều năm, khiến không ít gia đình trong cộng đồng Bangladesh mất sạch tiền tiết kiệm, thậm chí đánh mất giấc mơ sở hữu mái ấm trên đất Mỹ.
Vụ án được phơi bày
Người Bangladesh là một trong những cộng đồng nhập cư lớn tại New York, với hơn 100.000 người, tập trung chủ yếu ở Jamaica và Ozone Park (Queens). Vợ chồng Bokhari nổi lên như “người giàu mới nổi” tại Jamaica: ông Rashidun được miêu tả là ăn nói nhỏ nhẹ, trong khi bà Jasmin thường xuất hiện với những chiếc túi xách đắt đỏ.
Nhưng năm 2023, hình ảnh ấy sụp đổ. Rashidun Bokhari, 59 tuổi, nhận tội lừa đảo qua mạng (wire fraud) sau khi chiếm đoạt hơn 1 triệu USD từ ba người cùng cộng đồng. Tòa án liên bang khu Đông New York khẳng định ông đã “lợi dụng nền tảng văn hóa và mối quan hệ cộng đồng” để thuyết phục các nạn nhân.
Tháng 6/2024, Bokhari bị kết án hơn ba năm tù giam, kèm theo lệnh bồi thường 1,5 triệu USD. Trong phiên tòa, ông thừa nhận: “Tôi đã gây đau khổ cho những người thân thiết, những gia đình quen biết nhau từ hàng chục năm.”
Niềm tin biến thành bi kịch
Một trong những nạn nhân là Aslam Ansari, 56 tuổi, nhà đầu tư bất động sản giàu kinh nghiệm. Ông kể rằng năm 2015, Bokhari tiếp cận mình với lời hứa hẹn hấp dẫn: góp vốn mua một tòa nhà trị giá 4 triệu USD ở Long Island City với giá rẻ bất ngờ nhờ “mối quan hệ đặc biệt” trong giới đấu giá.
Thỏa thuận nghe rất hợp lý: Ansari góp 100.000 USD (một nửa tiền đặt cọc), đổi lại sẽ nắm 50% quyền sở hữu. Phần còn lại do công ty Tanny Fashion – pháp nhân do vợ chồng Bokhari lập ra – đứng tên. “Tôi tin ông ấy, bởi gia đình chúng tôi quen biết nhau từ những năm 1980, từ thời còn ở Bangladesh,” Ansari nói.
Theo thời gian, Ansari tiếp tục rót thêm gần 1 triệu USD để “mua” các bất động sản khác. Mọi thứ bắt đầu vỡ lở khi ông nghi ngờ về việc chậm trễ bàn giao, yêu cầu luật sư kiểm tra và phát hiện Bokhari chưa từng mua bất kỳ tài sản nào, toàn bộ giấy tờ đều bị làm giả.
Năm 2021, Ansari kiện vợ chồng Bokhari ra Tòa án Tối cao Queens, đòi lại gần 1 triệu USD. Tuy nhiên, một năm sau, Bokhari bị truy tố hình sự liên bang, khiến vụ kiện dân sự phải tạm dừng.
Hai nạn nhân khác là mẹ con Aqsa Shams và Nazia Jamil, đã giao cho Bokhari gần 200.000 USD để mua căn nhà hai gia đình ở Jamaica – nơi họ mơ ước an cư. Nhưng căn nhà ấy chưa bao giờ được mua. Khi liên tục bị trì hoãn, Bokhari viện cớ đại dịch Covid-19. Sau này, Jamil tình cờ phát hiện vụ kiện của Ansari, mới hiểu mình cũng là nạn nhân. Jamil nghẹn ngào: “Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của mẹ tôi.”
Theo hồ sơ tòa án, số tiền này đã được Bokhari sử dụng cho chi phí cá nhân, trả thế chấp và thậm chí để cải tạo căn nhà sặc sỡ ở Astoria.
Mạng lưới tài sản chằng chịt
Trong hơn một thập kỷ, gia đình Bokhari đã mua bán, chuyển nhượng lòng vòng ít nhất 6 bất động sản ở Queens. Điển hình, tòa nhà đa hộ ở Jamaica từng được chị dâu của Jasmin mua, sau đó chuyển sang cho Jasmin, rồi bán cho Tanny Fashion, rồi lại quay về tay bà – tất cả chỉ trong vòng vài năm.
Căn nhà kẹo ngọt ở Astoria cũng vậy: từ Rashidun sang Jasmin, rồi sang chị dâu, rồi quay lại Jasmin. Các giao dịch diễn ra liên tục, hầu như không hề có dòng tiền.
Mark S. Gottlieb, kế toán pháp y, bình luận: “Đây là thủ thuật quen thuộc: chuyển đi chuyển lại giữa các thành viên gia đình để tạo cảm giác phức tạp, khiến cơ quan chức năng khó lần ra nguồn gốc tài sản. Giống như nhét tiền vào nhiều túi trong cùng một chiếc quần.”
Tuy Bokhari khai tại tòa rằng gia đình mình “không còn lợi ích” ở căn nhà Astoria từ năm 2008, nhưng hồ sơ công khai lại cho thấy tên Jasmin Bokhari vẫn xuất hiện nhiều lần trên giấy tờ sở hữu.
Tháng 8/2024, Văn phòng Công tố Liên bang đã áp đặt khoản thế chấp 1,49 triệu USD lên cả hai căn nhà ở Jamaica và Astoria bằng đúng số tiền Bokhari phải hoàn trả. Điều đó chứng tỏ chính phủ tin rằng những bất động sản này liên quan trực tiếp đến số tiền chiếm đoạt.
Sự im lặng trong cộng đồng
Dù bản án đã được tuyên, nhiều nạn nhân khác vẫn chưa xuất hiện trước công chúng. The New York Times phỏng vấn thêm chín người trong cộng đồng Bangladesh ở Queens, tất cả đều khẳng định từng bị Bokhari lừa hàng trăm nghìn USD, nhưng đều yêu cầu giấu tên. Họ lo ngại bị trả thù hoặc gặp rắc rối với cơ quan nhập cư.
Điểm chung trong các câu chuyện: một “cơ hội vàng” mua nhà giá hời, yêu cầu tuyệt đối giữ bí mật để tránh “tạo ra đấu giá”, rồi sau đó là hàng loạt lý do trì hoãn. Một người kể: “Ông ấy nói: ‘Tôi như chú của cậu, cậu có thể tin tôi.’”
Nhà hoạt động Rema Begum nhận định: “Trong những cộng đồng nhập cư chặt chẽ, sự thân thuộc văn hóa và ngôn ngữ khiến mọi người dễ tin tưởng. Nhưng điều đó cũng biến họ thành mục tiêu lý tưởng cho kẻ lừa đảo.”
Nhiều gia đình ngại tìm luật sư vì chi phí cao, hoặc cảm thấy xấu hổ khi bị chính đồng hương lừa gạt. Một số khác sợ hãi ICE (Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Mỹ), dù bản thân có tình trạng hợp pháp. Luật sư Neal Fellenbaum cho biết: “Ngay cả công dân Mỹ hợp pháp gốc di dân cũng e dè, vì họ không muốn dính dáng tới cơ quan nhập cư. Điều này tạo ra lớp im lặng, khiến nạn nhân dễ bị bỏ rơi.”
Tương lai mờ mịt
Đầu tháng này, giá rao bán căn nhà ở Astoria hạ xuống còn 2,5 triệu USD. Tuy nhiên, với khoản thế chấp liên bang, việc bán sẽ vô cùng khó khăn. Nếu thành công, phần lớn tiền cũng sẽ bị giữ lại để trả cho nạn nhân.
Trong khi đó, về mặt pháp lý, Jasmin Bokhari – người đứng tên sở hữu – không có nghĩa vụ trả thay chồng. Nếu bà bán cả hai căn nhà ở mức giá hiện tại, có thể thu về gần 5 triệu USD. Luật sư của Ansari cảnh báo rằng số tiền này hoàn toàn có thể được chuyển ra nước ngoài, vượt ngoài tầm kiểm soát của tòa án Mỹ.
Ansari chia sẻ: “Nỗi đau không chỉ nằm ở tiền bạc. Nhiều gia đình nay mang trong mình những vết sẹo tinh thần không bao giờ lành.”
Rashidun Bokhari dự kiến ra tù năm 2028. Trước tòa, ông từng nói: “Tôi muốn trả lại tiền cho họ. Nhưng câu hỏi lớn là: tôi sẽ làm thế nào để trả lại?”
Câu chuyện về “ngôi nhà nhiều màu sắc nhất ở Queens” không chỉ là một vụ lừa đảo bất động sản. Nó phản ánh cách mà sự thân thuộc trong cộng đồng di dân có thể trở thành công cụ cho những kẻ tham lam. Một lớp sơn hào nhoáng có thể che giấu những vết nứt tài chính, và niềm tin mù quáng có thể biến thành bi kịch.
Khi ánh đèn rực rỡ của căn nhà vẫn còn thu hút ánh nhìn, nhiều nạn nhân trong cộng đồng Bangladesh ở Queens vẫn đang vật lộn với hậu quả của sự mất mát – cả về tiền bạc, niềm tin và hy vọng vào giấc mơ Mỹ.
shared via nytimes,



