Vì sao nhà của các ngôi sao thể thao liên tục bị trộm “hỏi thăm”?
03/02/26
![]() |
| Ngày 8/1, cảnh sát thông báo bắt giữ ba người đàn ông liên quan đến vụ đột nhập nhà của ông Shedeur Sanders. Các nghi phạm được cho là đã lấy đi số tài sản trị giá hơn 200.000 USD. Ảnh: Sue Ogrocki |
Khi vận động viên chất đầy đồ xa xỉ trong biệt thự, bọn trộm cũng nâng cấp kỹ năng để cuỗm đi. Điểm chung của Patrick Mahomes, Travis Kelce hay Sabrina Ionescu không nằm ở sân đấu mà ở lịch thi đấu công khai, thói quen khoe của và khoảng trống an ninh ngay trong nhà.
Một trận đấu, một căn nhà trống
Với người hâm mộ, lịch thi đấu là niềm háo hức. Với tội phạm, đó là lịch làm việc. Ở Mỹ, không khó để biết một ngôi sao thể thao sẽ ở đâu vào giờ nào. Thậm chí, bạn có thể đoán được họ không ở đâu – tức là ở nhà.
Chủ nhật ngày 16/11, gần như cả Ohio biết tiền vệ trẻ Shedeur Sanders sẽ xuất hiện sân đấu của Cleveland Browns. Sanders, 23 tuổi, vừa ký hợp đồng tân binh trị giá 4,6 triệu USD, là cái tên nổi bật ngay cả khi chỉ đóng vai dự bị. Trận gặp Baltimore Ravens trở thành khoảnh khắc bước ngoặt, anh bất ngờ được tung vào sân sau khi quarterback chính Dillon Gabriel chấn thương.
Trong lúc ấy, cách sân đấu khoảng 48 km, bốn người đàn ông đột nhập nhà Sanders ở Granger Township – vùng ngoại ô Cleveland. Mọi thứ diễn ra nhanh đến lạnh người. Họ vào bằng cửa không khóa, gom khoảng 200.000 USD hàng hiệu (quần áo, kính, túi) và rút êm trong 12 phút.
Đây không phải cú “đột nhập ngẫu hứng”. Nhà bị trộm đúng lúc chủ đi thi đấu. Một sân vận động rực sáng, hàng vạn người chăm chú theo dõi; một căn nhà ngoại ô tối, yên tĩnh, và trống vắng, hoặc tối thiểu là dễ bị “tổn thương”.
Cơn sóng trộm nhắm vào vận động viên
Sanders chỉ là mắt xích mới trong chuỗi các vụ trộm liên quan đến giới thể thao chuyên nghiệp. Tháng 10/2024, nhà của hai đồng đội Kansas City Chiefs là Patrick Mahomes và Travis Kelce bị trộm cách nhau hai ngày. Ở Milwaukee, nhà của Bobby Portis Jr. (Milwaukee Bucks) bị khoắng két sắt chứa trang sức và tiền mặt ngay khi anh đang thi đấu với Cleveland Cavaliers. Portis viết trên X (trước đây là Twitter): “Đêm qua, khi tôi đang đi làm, nhà tôi bị đột nhập… chúng lấy hầu hết những thứ quý giá nhất.”
Danh sách nạn nhân tiếp tục dài ra: Luka Doncic, Karl-Anthony Towns (NBA), Joe Burrow (NFL), Tyler Seguin (khúc côn cầu). Ngày 16/12, nhà của Sabrina Ionescu – ngôi sao WNBA – bị đột nhập, mất khoảng 60.000 USD túi xách hàng hiệu. Một ngày trước đó, nhà của Jeffery Simmons (Tennessee Titans) cũng bị trộm khi anh đang ở San Francisco đá với San Francisco 49ers.
Vấn đề không phải họ nổi tiếng đến đâu mà điểm chung là: giá trị tài sản cao, dễ mang đi, và thời điểm vắng nhà có thể dự đoán.
Vì sao vận động viên trở thành “mỏ vàng” di động?
Nikos Passas, nhà tội phạm học tại Northeastern University, tóm gọn logic của kẻ trộm: vận động viên sở hữu “lượng lớn vật phẩm giá trị cao và dễ di chuyển”. Đồng hồ, nữ trang, tiền mặt, túi xách, kính, đồ sưu tầm… tất cả đều có thể bỏ vào ba lô, rời hiện trường trong vài phút.
Nhưng giá trị tài sản chỉ là nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở nghịch lý: tài khoản phình lên nhanh hơn mức độ đầu tư cho an ninh. Nhiều ngôi sao mua nhà đẹp, sắm đồ đắt nhưng hệ thống bảo vệ vẫn “đời thường”: camera lộ thiên, chuông báo động dễ vô hiệu, cửa khóa theo thói quen, thậm chí có khi chỉ quên khóa cửa.
Họ sống như người bình thường trong thế giới mà họ không còn bình thường nữa.
Từ băng nhóm nghiệp dư đến “công nghiệp” có tổ chức
Không phải mọi vụ đều do cao thủ, nhưng nhiều vụ đã được liên hệ với tội phạm có tổ chức. Năm ngoái, FBI truy tố 7 người đàn ông Chile bị cáo buộc tổ chức chuỗi trộm nhà của vận động viên trên khắp nước Mỹ, trong đó có các vụ liên quan đến Mahomes và Kelce với tổng tài sản đánh cắp hơn 2 triệu USD tiền mặt và trang sức. Báo cáo FBI (được ABC News trích dẫn tháng 12/2024) cảnh báo các nhóm này có thể “vào – ra trong vài phút”, thao tác gọn như quy trình.
Sau khi trộm được hàng, mắt xích quan trọng xuất hiện: “fence” – đầu nậu tiêu thụ đồ gian. Tháng 7, một chủ tiệm cầm đồ ở Manhattan tên Dimitriy Nezhinskiy nhận tội vận hành mạng lưới tiêu thụ quy mô lớn, thứ mà Ủy viên cảnh sát New York Jessica Tisch gọi là “đường ống chợ đen”. Khi cảnh sát khám kho chứa của Nezhinskiy, họ thu nhiều hàng xa xỉ: túi hàng hiệu, rượu vang, đồ lưu niệm thể thao, trang sức, tác phẩm nghệ thuật và cả dụng cụ chuyên dùng để đột nhập, mở két.
Khi đồ trộm được bơm vào “đường ống” này, việc truy hồi gần như bất khả: tài sản bị tách lô, đổi tay, bán lại, thậm chí ra nước ngoài. Nạn nhân không chỉ mất đồ mà còn mất khả năng lần dấu.
Lịch thi đấu công khai + mạng xã hội: Công thức hoàn hảo cho trộm
Các giải đấu biết rủi ro đang tăng. NFL gửi memo cảnh báo cầu thủ rằng bọn trộm thu thập thông tin từ “hồ sơ công khai, truyền thông và mạng xã hội”, tiến hành “giám sát kỹ lưỡng”, thậm chí giả dạng người làm vườn hoặc người chạy bộ để quan sát mục tiêu.
Nhưng kẻ trộm không cần thiên tài. Chỉ cần internet.
Nhiều vận động viên vô tình cung cấp dữ liệu theo từng bức ảnh: dây chuyền kim cương, đồng hồ xa xỉ, phòng thay đồ, góc nhà, bãi xe, tầm nhìn từ cửa sổ. Ảnh “khoe nhẹ” đôi khi là bản đồ cho biết nhà rộng thế nào, lối vào ở đâu, camera đặt chỗ nào, két sắt có thể nằm ở phòng ngủ hay phòng thay đồ.
Kent Moyer, CEO World Protection Group, nói thẳng: “Chỉ cần bạn đăng ảnh ngôi nhà lên Instagram, kẻ xấu có thể tìm ra tọa độ rất nhanh.” Rò rỉ địa chỉ còn đến từ nguồn khác. Tháng 5/2024, Shohei Ohtani từng mua biệt thự 7,85 triệu USD gần Los Angeles rồi rao bán chỉ hai tháng sau khi một số cơ quan truyền thông Nhật đăng tải địa chỉ.
Trong kỷ nguyên “tất cả đều có thể tra cứu”, riêng tư không còn là quyền mặc định. Nó là thứ phải thiết kế và phải trả giá.
Khi công nghệ bảo vệ bị công nghệ tấn công
Bức tường an ninh gia đình thường được xây bằng những thứ quen thuộc: báo động, Wi-Fi, camera. Nhưng báo cáo FBI cảnh báo bọn trộm có thể vượt báo động, dùng thiết bị gây nhiễu Wi-Fi để vô hiệu hóa kết nối và làm mù hệ thống, che camera, che mặt, xoá dấu.
Cuộc chơi đã thay đổi. Đây không còn là câu chuyện “khóa cửa cẩn thận” mà là cuộc đấu giữa hai bộ kỹ năng. Một bên là thói quen gia đình, bên kia là kỹ thuật xâm nhập.
Các hiệp hội cầu thủ đáp lại bằng đối tác an ninh. NFL Players Association nói họ hợp tác với ADT, cung cấp dịch vụ nâng cao và tổng đài riêng cho hội viên. NBPA (bóng rổ) cũng tuyên truyền biện pháp phòng ngừa và kết nối cầu thủ với các hãng bảo vệ tư nhân. Nhưng thách thức nằm ở chỗ, nâng cấp an ninh không đơn giản là mua thiết bị, đó là thay đổi cách sống.
Thất bại của bọn trộm: Họ cũng thích khoe
Trớ trêu thay, điều khiến vận động viên thành mục tiêu – sự phô bày – cũng là thứ khiến nhiều băng nhóm sa lưới. Jay Albanese, giáo sư tư pháp hình sự tại Virginia Commonwealth University, nhận xét: các băng nhóm nhắm vào vận động viên “vấp vào chính thói quen của họ”: đăng selfie, khoe chiến tích, đôi khi còn chụp cùng tang vật. Nhóm người Chile bị truy tố từng đăng ảnh khoe đồ trộm trong phòng motel.
Không phải ai cũng là “đội đặc nhiệm”. Đến tháng 1, ba trong bốn nghi phạm vụ nhà Sanders bị bắt ở Georgia. Theo cảnh sát, họ lái xe thuê bị đánh cắp đến Ohio, ở nhà nghỉ địa phương và xuất hiện trên nhiều camera dọc đường – vụ án “dễ điều tra” vì dấu vết quá dày. Albanese nói: “Nhiều vụ mang màu ‘nghiệp dư’.”
Nhưng kết cục vẫn tàn nhẫn: số hàng 200.000 USD nhà Sanders bị lấy vẫn chưa thu hồi.
Điểm chung của Mahomes, Kelce, Ionescu
Đáp án cho câu hỏi “Vì sao nhiều sao thể thao bị trộm?” rất đơn giản: vì họ giàu. Nhưng câu trả lời đúng hơn là: vì họ giàu theo cách dễ nhìn thấy và vắng nhà theo lịch có thể dự báo.
Như Passas nhận định: Tội phạm hiện đại không cần đập kính nhiều. Chúng cần dữ liệu: lịch thi đấu, vị trí, thói quen, sơ đồ cuộc sống. Mạng xã hội và truyền thông đôi khi cung cấp điều đó miễn phí. Khi “chi phí thông tin” giảm, mỗi vụ trộm trở thành cơ hội “lợi nhuận cao, lặp lại được”.
shared via nytimes,



