Giỏ hàng

Bay siêu sang từ Paris: Đỉnh cao của xa xỉ là được đứng ngoài thế giới chung

Trên máy bay đời mới nhất, khoang hạng nhất La Première trải dài qua năm cửa sổ ở phía trước máy bay và có thể được ngăn cách bằng rèm từ sàn đến trần. Ảnh: Air France

Xa xỉ ở tầng cao nhất từ lâu không chỉ là câu chuyện của ghế rộng hơn, rượu ngon hơn hay dịch vụ kỹ hơn. Những thứ đó giờ gần như là điều kiện tối thiểu. Ở đẳng cấp siêu sang, điều đắt giá nhất lại là sự vắng mặt: không hàng chờ, không tiếng ồn, không phiền toái, không chen chúc và trên hết, gần như không còn người khác. Một chuyến bay La Première của Air France từ Paris sang New York cho thấy rõ điều đó. Ở đây, sang trọng không chỉ là được chiều chuộng. Nó là cảm giác thế giới xung quanh đã được dọn đi trước khi bạn xuất hiện.
 
Một hành trình được thiết kế để triệt tiêu mọi va chạm với đời thực
 
Chuỗi đặc quyền bắt đầu từ khách sạn, khi một chiếc Mercedes limousine tới đón khách và đưa thẳng tới lối vào riêng ở sân bay Charles de Gaulle. Từ đó, hành khách được dẫn vào không gian gần như tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của sân bay: phòng chờ riêng, thực đơn ba món do Alain Ducasse thiết kế, một chiếc Porsche Cayenne chở thẳng qua sân đỗ ra tận máy bay. Khi hạ cánh ở JFK, một nhân viên Air France lại đón sẵn để đưa khách qua một lối hải quan riêng.
 
Từng lớp xa xỉ nối tiếp nhau đến mức gần như phô trương. Khoang hạng nhất nằm ở mũi máy bay, trải dài qua bốn khung cửa sổ, máy bay mới là năm. Ghế ngả thành giường dài gần 2 m, được ngăn cách bằng rèm kín từ trần xuống sàn. Một đoàn người thay nhau chăm sóc khách, mang đồ dùng, đồ ăn, đồ uống, khăn, chăn, chocolate, champagne. Ngay cả phi công, người chịu trách nhiệm cho hơn 300 hành khách, cũng bước ra khỏi buồng lái để nói chuyện riêng với ba người ngồi khoang hạng nhất.
 
Tuy vậy, thứ xa xỉ nhất không nằm ở đó, mà là sự vắng mặt của những hành khách khác trên hành trình. Không ai ở nhà ga. Không ai trong phòng chờ. Không ai trong hàng an ninh. Không ai ở khu kiểm tra hộ chiếu vì hộ chiếu được xử lý “ở hậu trường” trong lúc bạn ngồi trong chiếc Porsche. Dĩ nhiên không có “người thường” nào trên khoang phía trước, nơi hành khách hạng nhất được ngăn với phần còn lại bằng bức rèm kín mít như dây nhung ở cửa hộp đêm.
 
Riêng tư không còn là tiện ích mà trở thành sản phẩm cốt lõi
 
Trong du lịch siêu sang hậu đại dịch, riêng tư không chỉ là tính năng cộng thêm. Nó trở thành thứ hàng hóa cốt lõi mà giới giàu có mua. Trước đây, nói tới tính độc quyền, người ta nghĩ tới đảo riêng, du thuyền riêng, biệt thự riêng. Giờ đây, tầng lớp siêu giàu còn đi xa hơn: không chỉ muốn không gian riêng, mà muốn loại bỏ khả năng phải chạm mặt người lạ ở gần như mọi điểm trong trải nghiệm.
 
Một giám đốc công ty quản lý lối sống xa xỉ kể rằng trước kia, khách ở biệt thự riêng trong resort có thể vẫn chấp nhận đi spa chung. Giờ thì không ít người muốn “tư nhân hóa” luôn cả spa. Họ không muốn bất kỳ ai khác xuất hiện quanh mình. Điều đó nói lên một sự dịch chuyển tinh tế nhưng quan trọng: xa xỉ không chỉ còn là chuyện hưởng dịch vụ tốt hơn số đông, mà là được sống trong phiên bản thực tại nơi số đông hoàn toàn biến mất.
 
Mục tiêu không chỉ là thoải mái hơn
 
Ngành du lịch có một từ rất hay cho những thứ làm khách khó chịu: “friction”, tức những phiền toái vụn vặt. Hàng TSA dài, cảnh chờ check-in, chen nhau tìm bàn ăn, đứng ngóng nhân viên khách sạn chú ý tới mình. Ở thị trường siêu sang, giá trị được bán nằm ở việc xóa sạch những phiền toái ấy trước khi chúng kịp thành trải nghiệm. Lối vào riêng, đầu bếp riêng, concierge riêng, lối đi riêng ra bãi biển, tất cả được dựng nên để khách có cảm giác mọi thứ diễn ra trơn tru tới mức gần như không cần nghĩ tới.
 
Cách giải thích lịch sự là như vậy. Nhưng trực diện hơn, điều đó có nghĩa người giàu đang trả tiền để không phải chia sẻ những bất tiện thông thường của đời sống chung. Và khi logic ấy bị đẩy lên cao độ, nó không dừng ở việc “bớt phiền”. Nó chuyển thành mong muốn khác: bớt tiếp xúc với người khác.
 
Ngay cả trong thế giới xa xỉ, vẫn có một nấc thang để leo tiếp
 
Ngay trong không gian vốn rất đắt đỏ, cuộc đua phân tầng vẫn chưa dừng lại. Ở Four Seasons Maui, nơi phòng nhỏ nhất vào mùa cao điểm trên 1.600 USD/đêm, khách vẫn có thể trả thêm khoảng 1.000 USD để ở “Club Floor”, được quảng bá như “khách sạn trong khách sạn”, với đội lễ tân riêng, khu ăn uống riêng và không gian tụ họp riêng, tách biệt khỏi những vị khách còn lại.
 
Nói cách khác, không chỉ có người giàu và phần còn lại. Ngay trong thế giới của người giàu cũng tồn tại nhu cầu liên tục tái tạo khoảng cách. Luôn có một tầng cao hơn, kín hơn, yên hơn, ít người hơn để mua. Điều này phản ánh khá trung thực logic của thị trường xa xỉ hiện đại: nó không chỉ bán chất lượng dịch vụ, mà bán cảm giác mình thuộc về vòng tròn khép kín.
 
Đại dịch không tạo ra xu hướng
 
Trong Covid-19, giới siêu giàu có thể tự tạo khoảng cách bằng resort biệt lập, đảo riêng, du thuyền hay khu nghỉ kín. Khi phần còn lại của thế giới bị buộc phải chia sẻ rủi ro, họ có thể mua được sự tách biệt. Kinh nghiệm đó không biến mất sau đại dịch. Nó để lại một chuẩn mới trong tiêu dùng cao cấp: không chỉ đi xa cho sang, mà tách biệt với đám đông càng nhiều càng tốt.
 
Khi một người quá quen với việc không phải xếp hàng, không phải chờ, không phải va chạm, không phải chịu sự hiện diện của người lạ, thì cái đang được mua không chỉ là sự thoải mái. Nó là một cách nhìn về thế giới, trong đó phần còn lại của nhân loại dần hiện ra như phiền toái cần được dọn khỏi khung hình.
 
Trở về đời sống thường nhật
 
Xa xỉ hậu đại dịch đang bán một lời hứa rất đặc biệt: không chỉ là được hưởng thứ tốt hơn, mà là được đứng ngoài phần còn lại của thế giới. Chính điều đó làm nó quyến rũ. Cũng chính điều đó khiến người ta nên cảnh giác hơn là ngưỡng mộ.
 
shared via nytimes,

Bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên